Lúc này là buổi chiều tối, trụ cột gia đình Vân Hữu Phúc vẫn chưa tan làm.
Phan Hồng Hà định đi nấu cơm, Vân San cản lại. Vừa nãy lúc đánh nhau với Vân Trân, đống thức ăn kia đã bị giẫm nát bét rồi. Phan Hồng Hà tuy đã nhặt lại nhưng vẫn phải dọn dẹp một phen, chi bằng ra ngoài ăn cho xong.
Ra quán ăn, cho dù là gia đình có cả hai vợ chồng cùng đi làm cũng là chuyện hiếm hoi. Bình thường Phan Hồng Hà rất tiết kiệm, suy cho cùng trong nhà chỉ có hai người kiếm tiền. Vốn dĩ là có ba người, nhưng người kia cũng khá lâu rồi không gửi tiền về. Ngoài ra còn phải trả lương cho Vân Trân, hai người kiếm tiền nuôi năm miệng ăn, lại còn một bà nội ở dưới quê tháng nào cũng phải gửi tiền phụng dưỡng, cho nên mấy năm nay gần như chưa từng ra quán ăn.
Phan Hồng Hà lườm con gái một cái: “Tiền ra ngoài ăn có thể mua thức ăn cho cả tuần đấy.”
Vân San muốn ăn mừng mình được tái sinh, ăn mừng gia đình đoàn tụ, một chút cũng không cảm thấy lãng phí.
Đang nói chuyện thì cửa bị đập ầm ầm, có người bên ngoài lớn tiếng gọi: “Chị Hữu Phúc mở cửa ra, anh Hữu Phúc bị thương rồi...”
Vân San chạy ra mở cửa, chỉ thấy đầu và tay Vân Hữu Phúc đều quấn băng gạc, có máu rỉ ra, đang được người ta dìu. Cô kinh hãi: “Bố, bố bị sao thế này, mau vào nhà...”
“Ông Vân!” Phan Hồng Hà sợ đến mức chân tay cứng đờ, nước mắt lã chã tuôn rơi.
Nhưng Vân Hữu Phúc lại toét miệng cười, ông nhìn chằm chằm Vân San: “San, bố không nhìn nhầm chứ? Tốt quá, con về là tốt rồi, bố không sao.”
Đồng nghiệp của Vân Hữu Phúc cũng thở phào nhẹ nhõm, dìu ông vào nhà, để ông ngồi xuống ghế sô pha rồi mới nói: “San, cháu về là tốt rồi. Cháu không biết đâu, bố cháu nghe tin cháu mất tích, kích động quá thò cả đầu và tay ra ngoài xe goòng điện, lúc tránh xe đi ngược chiều bị quẹt trúng. Chú đưa ông ấy đến trạm xá khám rồi, đầu và tay đều phải khâu, bác sĩ bảo phải tĩnh dưỡng một thời gian. Ông ấy không chịu nằm viện, cứ nằng nặc đòi về nhà...”
“Cảm ơn chú Trương, vất vả cho chú phải chạy một chuyến rồi ạ.”
Đồng nghiệp của Vân Hữu Phúc xua tay: “Không có gì, đưa người đến nơi rồi chú về trước đây, mọi người chăm sóc ông ấy cho tốt, mỗi ngày phải đến trạm xá thay băng một lần.”
“Bố, rốt cuộc là chuyện gì vậy?” Vân San rót cho Vân Hữu Phúc cốc nước, thấy môi ông khô nứt nẻ, đoán chừng từ phân xưởng đến bệnh viện băng bó vẫn chưa được ngụm nước nào.
Ai đã chạy đến khu mỏ nói với ông là cô mất tích? Đây chẳng phải là rành rành muốn hại người sao?
Vân Hữu Phúc dùng tay trái không bị thương nhận lấy, ánh mắt vẫn dừng trên mặt con gái, không biết tại sao lại có cảm giác tìm lại được thứ đã mất: “San hôm nay mới về à? Có phải gặp chuyện gì không?”
Vân San lắc đầu, bảo ông uống nước trước, uống xong rồi hẵng nói.
Vân Hữu Phúc không khỏi toét miệng cười: “Được được, bố uống.” Cảm giác được con gái quan tâm thật tốt.
“Tiểu Trần ở tổ thông gió nói cho bố biết. Cậu ta đứng bên ngoài hét lên, bảo nhà mình có người đến, nói con bị bọn buôn người bắt cóc mất tích rồi... Phủi phui cái miệng, cậu ta mới mất tích ấy. Đợi quay lại bố nhất định phải mắng cậu ta một trận mới được, mấy chuyện chưa được kiểm chứng này mà cũng nói lung tung được sao?” Nói đến đoạn sau, Vân Hữu Phúc không biết đã tức giận đến mức nào. Vừa nghe tin con gái mất tích, ông suýt chút nữa đã sang số dừng xe sai vị trí gây cháy đầu máy. Nếu không phải ông dày dặn kinh nghiệm, bây giờ nói không chừng đã xảy ra tai nạn mất mạng, cũng chẳng còn được gặp lại vợ con nữa.
Phan Hồng Hà nghe mà giữa trời lạnh giá toát cả mồ hôi hột: “Rốt cuộc là ai nói vậy? Sao lại không biết nặng nhẹ thế chứ? Cho dù là thật, cũng không biết đường đợi lúc ông tan làm mà nói, đây chẳng phải là hại người sao?”
Đến cả Phan Hồng Hà vốn không thích nghĩ xấu về người khác cũng hiểu được đạo lý này, Vân San lại càng không cần phải nói. Cô cảm thấy đây chắc chắn là chiêu trò liên hoàn của nhà bác cả. Đầu tiên là lừa cô ra khỏi nhà, sắp xếp bọn buôn người, sau đó lại báo tin cô mất tích lúc Vân Hữu Phúc đang làm việc nguy hiểm. Là một người bố, Vân Hữu Phúc chắc chắn sẽ rối trí, dễ dàng mắc sai lầm trong công việc. Sai lầm này nhẹ thì bị thương, nặng thì tàn phế hoặc tử vong, vậy là mục tiêu của nhà bác cả đã đạt được hơn phân nửa rồi.
Thật độc ác.
Kiếp trước Vân San sáu năm sau mới trở về Phong Thị, nghe đồng nghiệp và lãnh đạo trong xưởng kể lại chuyện nhà bác cả cướp đoạt mọi thứ của nhà mình, nhưng không hề biết những chi tiết này, ví dụ như chi tiết Vân Hữu Phúc vì nghe tin cô mất tích mà bị thương.
“Lát nữa tôi qua hỏi cậu ta xem rốt cuộc là ai nói cho cậu ta biết con gái tôi mất tích.” Phan Hồng Hà tức đỏ mặt, càng nghĩ càng giận. Không chỉ trù ẻo con gái bà, mà còn khiến chồng bà bị thương, kẻ này quá tồi tệ, cho dù không cố ý thì vẫn phải chịu trách nhiệm.
Vân San kể lại suy đoán của mình cho bố mẹ nghe, nhân tiện cũng kể cho Vân Hữu Phúc nghe chuyện mình suýt bị bắt cóc, và cả chuyện đã đánh Vân Trân.
Vân Hữu Phúc vẻ mặt kinh ngạc, tiếp đó sắc mặt vô cùng khó coi, lồng ngực phập phồng, tức giận không thôi: “San...”
Đang định nói gì đó thì cửa lại bị đập ầm ầm.
Phan Hồng Hà ra mở cửa, phát hiện lại là Vân Ái Quân và đối tượng của anh ta, Hồ Phương.
Vân Ái Quân là con trai thứ hai của anh cả Vân Hữu Phúc, năm nay hai mươi hai tuổi, làm ruộng ở dưới quê, nhưng lại quen được một đối tượng trên thành phố.
Vân Ái Quân cao to, khuôn mặt hơi vuông vức, là chuẩn mực thẩm mỹ rất được ưa chuộng thời bấy giờ. Đối tượng của anh ta là Hồ Phương thì kém xa anh ta, vừa đen vừa gầy, hai người đứng cạnh nhau chẳng xứng đôi chút nào.
“Thím hai, nghe nói San về rồi, thật tốt quá. Ây da, chú hai sao lại bị thương thế này? Có nghiêm trọng không?” Vốn dĩ còn đang quan tâm Vân San, Vân Ái Quân nhìn thấy Vân Hữu Phúc xong liền sải bước chạy đến trước mặt ông, vừa ngạc nhiên vừa xót xa, suýt chút nữa thì khóc.
“Ây da, cháu thấy đầu chú Vân rỉ máu rồi kìa. Ái Quân, anh đưa chú Vân đến bệnh viện khám xem sao, cũng không biết có phải băng bó không kỹ không. Con rể nhà chú Vân không có nhà, chỉ đành trông cậy vào anh thôi.” Hồ Phương nói.
Vân Ái Quân gật đầu, đưa tay định kéo Vân Hữu Phúc: “Chú hai, chú đi lại không tiện, để cháu cõng chú.”
Hai người kẻ xướng người họa, thật sự là trôi chảy như nước chảy mây trôi.
Vân Hữu Phúc sầm mặt, gạt tay Vân Ái Quân ra: “Ái Quân, đôi vợ chồng đưa San đến Thành phố S là bọn buôn người, cháu và đối tượng của cháu có biết không? Có phải do các cháu làm không?”
Vân Ái Quân và đối tượng Hồ Phương đều giật nảy mình, vội vàng phủ nhận.
“Chú thím, chuyện này có phải có hiểu lầm gì không? Cháu nghe Vân Trân nói Vân San muốn đi Thành phố S, liền nhớ ra đồng hương của đồng nghiệp trong xưởng cũng về Thành phố S, nên mới thuận miệng nhắc với Vân Trân một câu, nghĩ rằng trên đường đi có người chiếu cố lẫn nhau. Sao lại thành bọn buôn người rồi? San đi đường có xảy ra chuyện gì không?”
Vân Ái Quân cũng nói: “Đúng vậy, chú hai, San, chuyện này có phải có hiểu lầm gì không? Hồ Phương cô ấy không thể nào bán San cho bọn buôn người được. Đừng nói là em gái trong nhà, cho dù là người dưng cũng không làm thế, chuyện này phải ngồi tù đấy.”
Hai người không chỉ nét mặt đồng điệu, mà đến cái miệng cũng dẻo quẹo như nhau.
Nhìn từ điểm này, đúng là khá xứng đôi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



