Phong Thị là một thành phố nhỏ ở miền Bắc, nhưng vì ở đây có xưởng mỏ than, xưởng thép nên kinh tế cũng không đến nỗi lạc hậu.
Vân San xuống tàu hỏa, chuyển sang xe buýt, đi thẳng đến khu tập thể xưởng mỏ than.
“Nhìn xem, tên của con bé đặt đúng thật, cười rạng rỡ (xán lạn) chưa kìa.”
“Giống hệt mẹ nó hồi bé, sau này lại là một cô gái xinh đẹp cho xem. Đúng rồi, sao mấy hôm nay không thấy Vân San đâu thế?”
Phan Hồng Hà vừa nãy còn đang tươi cười vì cháu gái được khen, lúc này nụ cười liền trở nên gượng gạo.
“Mẹ!”
Vân San đứng ở cổng khu tập thể gọi một tiếng.
Phan Hồng Hà đang bế đứa trẻ quay người lại, nhìn thấy cô con gái xinh đẹp đứng đó, bà còn tưởng mình nhìn nhầm.
“Mày còn biết đường về à?” Đợi Vân San đi tới gần, Phan Hồng Hà mắng khẽ một câu, nhưng mắng xong hốc mắt bà lại đỏ hoe.
Vân San cũng không kiềm chế được mà đỏ hoe mắt. Mẹ vẫn đang sống sờ sờ đứng trước mặt cô, chỉ cần đưa tay ra là có thể chạm vào, thật tốt quá.
Vân San cảm thấy có người đang kéo áo mình. Cô quay mặt sang, một khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo bụ bẫm đập vào mắt. Cô nhóc mở to đôi mắt đen láy như quả nho, dang hai tay đòi cô bế.
Trái tim Vân San như muốn tan chảy. Cô đưa tay bế con gái qua, cô nhóc vừa vào lòng cô đã áp mặt lên vai cô, dường như biết cô đã đi vắng hai ngày nên đang bày tỏ nỗi nhớ nhung. Vân San không nhịn được nữa, nước mắt tuôn rơi.
Kiếp trước cô ngốc nghếch đến mức nào chứ, có bố mẹ khỏe mạnh thấu tình đạt lý, có cô con gái thông minh đáng yêu, vậy mà lại đi theo đuổi cái giấc mơ viển vông mờ mịt kia.
“Ây dô, sao thế này? Ba thế hệ bà cháu làm như lâu lắm không gặp ấy.” Thím hàng xóm bên cạnh trêu chọc.
Phan Hồng Hà vội nói: “Không có gì đâu, con bé này từ nhỏ đến lớn chưa từng rời xa chúng tôi, đi vắng hai ngày chắc là chịu không nổi rồi... Lát nữa thím sang nhà tôi ăn bánh đậu phộng nhé, hôm trước cháu gái tôi từ dưới quê mang lên ít đậu phộng đấy.”
“Cháu gái bà đã nói chuyện cưới xin chưa? Trông cũng hiểu chuyện, tháo vát phết.” Thím hàng xóm dò hỏi.
Nhắc đến cô cháu gái Vân Trân này, Phan Hồng Hà khá hài lòng: “Chưa đâu, con bé đó cũng được lắm, San và bố nó phải đi làm, dạo trước tôi bị đau lưng, con bé đã giúp tôi được bao nhiêu việc. Chỗ thím nếu có đám nào tốt thì để ý giúp cháu gái tôi với nhé.”
Vân Trân sao? Trong mắt Vân San nhuốm vẻ mỉa mai.
Đang nói chuyện thì thấy Vân Trân vẻ mặt hoảng hốt chạy về, còn chưa chạy đến nơi đã hét lên: “Nguy rồi nguy rồi thím hai ơi, chị San chị ấy mất...”
Chạy đến trước mặt, nhìn thấy Vân San đang cười như không cười nhìn mình, những lời tiếp theo của Vân Trân bỗng im bặt, cứ như gặp phải ma.
“Mất cái gì? Mất tích sao?” Vân San hỏi.
Sắc mặt Vân Trân trắng bệch, trán túa mồ hôi: “Chị San, chị, sao chị lại về rồi?”
“Sao hả? Tao về mày thất vọng lắm đúng không?”
“Không, không phải, sao có thể chứ?”
“Chát!” Vân San đưa con cho Phan Hồng Hà bế, sau đó vung tay tát thẳng vào mặt Vân Trân. Chỉ cần nghĩ đến kiếp trước Vân Trân đã liên tục nhắc đến chuyện cô mất tích trước mặt bố mẹ mình như thế nào, miêu tả cô mất tích sẽ sống thảm hại ra sao, hại bố mẹ suy sụp tinh thần, bố cô càng vì thế mà tinh thần hoảng hốt trượt chân ngã cầu thang, cô liền không khống chế được lệ khí trên người, thật sự hận không thể xé xác cô ta ra cho hả giận.
“San!” Phan Hồng Hà sững sờ, thím hàng xóm cũng giật nảy mình: “Chuyện gì thế này?”
Cái tát này giáng xuống, một bên mặt Vân Trân đỏ ửng. Cô ta trợn tròn mắt không dám tin, hét lên chói tai: “Chị San, chị làm cái gì vậy?”
Vân San lại cảm thấy cục tức nghẹn ở ngực đã tan đi không ít. Làm gì à? Đương nhiên là đáp lễ sự “quan tâm” của cô ta rồi.
Ngay khi Vân Trân vừa dứt lời, Vân San lại giáng thêm một cái tát nữa. Vân Trân hét lên: “Vân San, mày điên rồi à?”
Thím hàng xóm vội vàng chạy tới kéo người ra: “Vân San, cháu làm gì thế? Có chuyện gì thì từ từ nói.”
Bình thường thấy cô gái này yểu điệu mỏng manh, ai ngờ lại có mặt hung hãn thế này.
Phan Hồng Hà cũng hoảng sợ, con gái bà bị sao vậy, ở bên ngoài đã gặp phải chuyện gì sao?
“San...”
“Tao điên rồi đấy, nếu không điên thì sao lại tin lời quỷ quái của mày, để mày hùa với bà chị dâu rẻ rách của mày gài bẫy tao, tìm người bắt cóc tao, để cho nhà bác cả chúng mày chiếm tổ chim khách. Thím đừng kéo cháu, nếu không phải cháu cảnh giác thì cháu đã không về được nữa, cũng không được gặp lại bố mẹ và Xán rồi...”
Trong lúc nói chuyện, Vân San lại xông tới tát Vân Trân một cái, túm lấy tóc cô ta, định đè cô ta xuống đất mà đánh. Vân Trân hét lên một tiếng, bắt đầu phản kháng.
Vân Trân từ nhỏ lớn lên ở nông thôn làm việc đồng áng nên rất khỏe. Còn Vân San thì sức lực không bằng cô ta, nhưng từng được người nào đó chỉ điểm cho vài chiêu, biết dùng lực khéo léo, nên nhất thời hai người ngang tài ngang sức.
Xán sợ hãi khóc ré lên. Phan Hồng Hà không rảnh dỗ cháu gái, sợ con gái mình chịu thiệt nên vội vàng gọi người tới kéo hai người ra.
Lúc này sắp đến giờ tan tầm, trong khu tập thể có không ít người chạy ra xem động tĩnh. Đều là người quen cả, cũng không ai khoanh tay đứng nhìn, ba chân bốn cẳng đã kéo được hai người ra.
Trên mặt hai người đều có vết xước, nhưng Vân San không cảm thấy đau, ngược lại còn thấy vô cùng sảng khoái.
Vân Trân khóc rống lên, nói không biết tại sao chị họ lại đối xử với mình như vậy.
Vân San đương nhiên không để cô ta diễn kịch, liền kể lại chuyện mình nghe theo lời cô ta và bà chị dâu rẻ rách kia, lên Thành phố S làm diễn viên, suýt chút nữa thì bị bắt cóc.
“Bố mẹ cháu chỉ có mình cháu là con gái, nhà bác cả cháu chắc nghĩ nhà cháu tuyệt tự rồi, muốn tiếp quản mọi thứ của nhà cháu. Nhưng chuyện này chắc chắn không tiện nói thẳng, nên mới giở trò bẩn thỉu sau lưng. Đầu tiên là lừa cháu ra ngoài, sau đó sắp xếp bọn buôn người bắt cóc cháu, rồi lại dỗ dành bố mẹ cháu, để chiếm lấy công việc và nhà cửa...”
“Không có, không có, chúng tôi không có...” Đối mặt với ánh mắt nghi ngờ và khinh bỉ của mọi người, Vân Trân vừa hoảng vừa loạn. Sao Vân San lại biết được? Sao cô lại có thể trốn về được?
“Không ngờ anh em một nhà mà lại có thể ra tay độc ác như vậy, người dưng nước lã cũng không đến mức đó.”
“Độc ác quá, Vân San, Hồng Hà, hai người đi báo cảnh sát đi, nhất định phải đi báo cảnh sát, bắt hết đám người lòng lang dạ thú này lại.”
“Đúng đấy, sao có thể ức hiếp người ta như vậy chứ, một cô gái đang yên đang lành bị bắt cóc thì có kết cục gì tốt đẹp, chẳng lẽ cả nhà đó không biết sao?”
Nhân viên và người nhà trong xưởng, rất nhiều người đã nhìn Vân San lớn lên, về tình về lý đều đứng về phía Vân San. Ánh mắt họ nhìn Vân Trân tràn đầy sự chán ghét, những lời chỉ trích suýt chút nữa đã dìm chết người.
Về đến nhà, Phan Hồng Hà vẫn còn hơi bàng hoàng: “San, con, con nói con suýt bị bắt cóc? Là do Vân Trân và chị dâu nó làm?”
Vân San biết mẹ bị dọa sợ, vội ôm lấy cánh tay bà: “Mẹ, bây giờ không sao rồi, nửa đường con phát hiện không ổn nên đã báo cảnh sát rồi chạy về. Từ nay về sau con sẽ không bao giờ rời xa bố mẹ và Xán nữa.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



