Lục Tri Hành thấy cô làm loạn quá mức, người xung quanh kéo đến ngày một đông, liền hít sâu một hơi: “Đồng chí Tạ Vân Thư tinh thần thất thường, đưa cô ấy đến bệnh viện để bình tĩnh lại trước!”
Tạ Vân Thư đến tận bây giờ vẫn nhớ rõ trái tim mình ngày hôm đó đã chấn động đến nhường nào, chồng cô lại có thể vì một người phụ nữ mà làm đến mức này…
“Sao sắc mặt kém thế này? Lạnh lắm à?”
Người đàn ông bên cạnh khẽ nhíu đôi lông mày tuấn tú, theo thói quen cởi áo khoác ngoài choàng lên người cô: “Đừng để bị cảm, về nhà tôi nấu chút canh gừng cho cô uống, một lát là ấm lên thôi.”
Tạ Vân Thư khẽ nghiêng người tránh né, chiếc áo khoác trên vai vẫn còn vương hơi ấm, nhưng lại pha lẫn mùi hương bồ kết thoang thoảng, hoàn toàn khác với mùi xà phòng dùng ở nhà.
Thấy cô mãi im lặng, Lục Tri Hành dừng bước: “Vân Thư, đưa cô đến bệnh viện là chuyện bất đắc dĩ. Tân Nguyệt một mình mang theo con nhỏ vốn dĩ đã không dễ dàng, cô lại chạy đến gào thét nói cô ấy quyến rũ… Điều này ảnh hưởng quá lớn đối với một người mẹ đơn thân!”
“Cho nên biến tôi thành kẻ tâm thần thì không ảnh hưởng gì lớn sao?” Tạ Vân Thư không nhịn được, quay đầu lại châm chọc một câu: “Đưa nhà tân hôn cho cô ta ở, mỗi tháng cho năm mươi đồng, lúc anh làm những việc này sao không nghĩ đến việc nó có ảnh hưởng gì không?”
Lục Tri Hành hít sâu một hơi: “Phía bệnh viện tôi đã bảo bác sĩ cấp giấy chứng nhận rồi, sẽ không ảnh hưởng đến cô đâu. Còn chuyện giữa tôi và Tân Nguyệt, đó là hiểu lầm, về nhà chúng ta nói sau.”
Hay cho một câu “không có ảnh hưởng”! Vì cái danh tâm thần này, cô đã mất đi công việc chính thức, cho dù có giấy chứng nhận của bác sĩ, những người xung quanh vẫn sẽ nghĩ cô có vấn đề về thần kinh. Mà kiếp trước, cô thực sự đã bị người đàn ông này ép đến mức phát điên!
Còn về Chu Tân Nguyệt kia, Tạ Vân Thư sau khi tỉnh lại từ giấc mộng đã biết rõ mười mươi, giữa bọn họ có lẽ chưa xảy ra quan hệ xác thịt thực sự, nhưng tuyệt đối không hề trong sạch.
Chu Tân Nguyệt và Lục Tri Hành quen biết từ nhỏ, cha cô ta có ơn với nhà họ Lục. Năm xưa cha Chu lâm bệnh qua đời, Chu Tân Nguyệt mười mấy tuổi theo mẹ rời khỏi Hải Thành. Đến khi Lục Tri Hành gặp lại cô ta là ở một vùng núi hẻo lánh, thanh mai trúc mã năm nào lại bị bọn buôn người bắt cóc, gả cho một lão già hơn năm mươi tuổi…
Mấy năm sống cuộc đời không bằng cầm thú khiến cô gái xinh đẹp nhất khu tập thể năm xưa đầy rẫy vết thương và sự giày vò. Lục Tri Hành khi đó vô cùng chấn động, lập tức dùng quan hệ đưa người về, mang theo cả đứa con trai của Chu Tân Nguyệt.
Từ đó về sau Lục Tri Hành trở thành sự cứu rỗi của Chu Tân Nguyệt.
Tạ Vân Thư và Lục Tri Hành sống trong căn nhà được đơn vị phân cho.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

