“Ra ngoài đi!”
“Két” một tiếng, cánh cửa gỗ cũ kỹ phát ra âm thanh chói tai, ánh nắng bên ngoài không kiêng dè gì ùa vào, làm mắt Tạ Vân Thư đau nhức, cô theo bản năng nhắm nghiền mắt lại.
Nữ y tá đứng ở cửa liếc nhìn cô đầy khinh bỉ: “Bác sĩ Lục đang đợi cô ở ngoài kia kìa, đừng có lề mề nữa.”
Tạ Vân Thư khẽ chớp đôi mắt khô khốc, để lộ một nụ cười thê lương. Đúng vậy, tất cả mọi người đều coi thường cô, nói cô chỉ là một nữ công nhân bình thường, lại xuất thân từ gia đình đơn thân, căn bản không xứng với vị Bác sĩ Lục được vạn người ngưỡng mộ.
Huống chi, hiện tại cô còn bị gán cho cái mác “bệnh thần kinh”, ngay cả công việc ở xưởng đóng gói cũng mất rồi. Mà người gửi cô vào bệnh viện tâm thần này, chính là người chồng tốt của cô - bác sĩ Lục, Lục Tri Hành!
Nữ y tá im bặt, lúng túng nhìn sang chỗ khác.
Tạ Vân Thư lạnh lùng nhếch môi, từng bước đi ra ngoài. Bác sĩ, y tá ở đây đều biết cô không hề bị bệnh tâm thần, nhưng họ vẫn nhốt cô đủ năm ngày, chỉ vì chồng cô nói cô bị mất kiểm soát tinh thần, cần phải bình tĩnh lại!
Thật nực cười, nguyên nhân khiến cô phải “bình tĩnh lại” chỉ là vì cô đã tát cô em thanh mai trúc mã của anh ta một cái!
Năm ngày thời gian đủ để ép một người phát điên, huống hồ điều kiện trong phòng bệnh rất kém, chỉ có một chiếc chăn mỏng, mỗi ngày được hai cái màn thầu và một chai nước, cháo loãng đưa tới cũng đã lạnh ngắt. Đêm thứ hai sau khi vào đây, cô đã sốt cao nhưng y tá ở đây không một ai thèm vào nhìn cô lấy một cái.
Ngay cả người đưa cơm cũng chỉ ném thức ăn qua cửa sổ. Sự hành hạ về cả tinh thần lẫn thể xác khiến cô sống không bằng chết, trong cơn hôn mê cô đã trải qua một giấc mộng dài.
Một giấc mộng kéo dài mười năm. Khi cô tỉnh lại một lần nữa, cảm giác như đã trải qua mấy đời người, hiện tại đang là mùa đông năm 1986.
Giấc mộng và hiện thực đan xen, cô biết rõ đó không đơn thuần chỉ là một giấc mơ.
Năm ngày trước cô phát hiện người chồng mình yêu sâu đậm lại nuôi một người phụ nữ khác bên ngoài. Cô mất hết lý trí xông đến bệnh viện, trước mặt bao nhiêu người, cô tát mạnh vào mặt người phụ nữ đó một cái: “Đồ hồ ly tinh, cô thiếu đàn ông lắm sao? Chuyên đi quyến rũ chồng người khác…”
Người phụ nữ đó trông rất xinh đẹp, dáng người gầy yếu mảnh mai, gương mặt khóc lóc thảm thiết như hoa lê dính hạt mưa: “Chị dâu, chị hiểu lầm rồi, em và anh Tri Hành không phải quan hệ như chị nghĩ đâu!”
Hiểu lầm? Cô có ngu mới tin!
Ả ta nép vào lòng Lục Tri Hành, ánh mắt đầy vẻ khiêu khích lộ liễu, còn cố tình lấy chuyện nhà tân hôn ra để kích động cô: “Chị dâu chị đừng nghĩ nhiều, anh Lục thấy em đáng thương nên mới cho em vào đó ở, nếu chị không đồng ý, em sẽ dọn ra ngoài ngay, được không?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

