Hai người quấn quýt mãi ở trong phòng đến giờ cơm mới đi ra ngoài, bản thiết kế của Giản Như Như cũng vì vậy mà không vẽ thành.
Vừa ra đến nhà chính đã nghe thấy mẹ Tưởng đứng ở cửa lớn nói chuyện với người khác.
“Thằng hai nhà tôi bình thường nhìn lạnh như băng vậy thôi, thật ra từ nhỏ nó đã biết quan tâm đến người khác. Tám tuổi đã giúp tôi gánh nước, rau lợn trong nhà cũng đều là nó sáng sớm trời còn chưa sáng đã đi cắt đem về.” Mẹ Tưởng lộ ra ngữ khí kiêu ngạo, làm cho người ta dù không nhìn thấy vẻ mặt cũng đều biết tâm tình bà giờ này đang cao hứng vô cùng.
Bên cạnh lập tức có người giọng điệu hâm mộ nói: “Vẫn là bà chị Điền có phúc khí, sinh hai đứa con trai đều hiếu thuận. Thằng cả giỏi làm việc đồng áng, thằng hai lại có bản lĩnh cất nhà lợp ngói, vun vén trong nhà. Ai, không giống mấy đứa nhà tôi làm cái gì không xong, chỉ có lúc ăn cơm là không ai sánh bằng.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
