“Quần áo gì?”
Giản Như Như vừa thấy Trương Tú làm giày bông nhỏ rất tinh xảo liền nghĩ đến bọn họ hôm nay đã tiêu rất nhiều tiền, bây giờ quốc gia thực hiện chính sách mở cửa sau này người buôn bán sẽ càng ngày càng nhiều, trong lòng đột nhiên nảy ra một ý tưởng kiếm tiền.
Nhưng bây giờ ý tưởng này còn chưa hoàn chỉnh, vẫn không biết có thực hiện được hay không cho nên nói với Trương Tú: “Em có mua một ít vải vóc, nhưng mà em lại không biết gì về may giá cả, nên nghĩ nếu chị dâu có thời gian thì có thể giúp em may bộ quần áo hay không, nhưng giờ chị dâu ngay cả đồ em tặng cũng không chịu nhận, em cũng không thể mặt dày mà nhờ chị giúp.” Nói xong thở dài một hơi: “Xem ra em chỉ có thể tốn tiền nhờ người khác làm giúp rồi.”
“Em nha, chi tiền uổng phí, đem sang đây để chị làm cho em.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
