Giản Như Như đi theo anh đến bên cạnh chuồng lợn, thấy cha Tưởng đang đổ thức ăn lợn đã làm xong vào máng đá, cô vươn đầu vào nhìn liền thấy hai con lợn béo choai choai ở bên trong đang run run tai tranh nhau ăn cơm.
"Con lợn này thật trắng."
Giản Như Như nói lời này không chỉ khiến Tưởng Phong ở bên cạnh nhìn sang, ngay cả cha Tưởng bên trong cũng nhìn thoáng qua cô, khóe miệng khẽ giật giật, không biết có phải đang cười hay không.
Giản Như Như nói xong cũng cảm thấy lời này của mình rất ngu ngốc, cô sờ sờ mũi không nói lời nào, cuối cùng Tưởng Phong nói muốn giúp đỡ cha cũng không giúp nữa mà lôi kéo Giản Như Như không có việc gì làm đi ra. Anh chợt nghĩ đến cô mới gả tới đây còn chưa đi ra khỏi cửa liền hỏi: “Có muốn đi ra ngoài dạo chơi không?”
"Muốn, anh đồng ý cho em đi ra ngoài sao?" Giản Như Như ngẩng đầu, ánh mắt trong suốt nhìn anh. Người này lúc trước ngay cả cửa nhà cũng không muốn để cho cô ra, sợ bệnh tình của cô nặng hơn hay sao?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
