Buổi tối đến giờ đi ngủ Tưởng Phong mới cảm thấy cái chân bị thương kia bắt đầu loáng thoáng tê dại, đến nửa đêm tỉnh dậy một lần nữa không chỉ thấy tê mà còn ngứa ngáy.
Tưởng Phong thấy thế tiện đà ngồi xuống bên giường nắm lấy chân xoa bóp, Giản Như Như đang mơ màng xoay người phát hiện bên giường có bóng người liền bị dọa đến tỉnh lại: “Ai vậy!”
"Là anh, đừng sợ."
Tưởng Phong thắp đèn lên, khi quay đầu nhìn khuôn mặt bị dọa đến trắng bệch của Giản Như Như anh liền đi qua ôm người vào lòng trấn an, còn tự trách mình: “Thực xin lỗi, đã dọa đến em.”
Giản Như Như tim vẫn còn đập như trống sau một hồi mới hỏi anh: “Sao anh lại ngồi đấy?” Hơn nửa đêm rồi còn không ngủ lại ngồi đấy dọa người.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
