"Bố, chúng ta..." Nhan Bạch Thị đảo mắt mấy vòng, vội vàng lên tiếng, vừa mới gọi một tiếng đã bị Nhan Mãn Lương huých cùi chỏ vào.
Nhan Bạch Thị bất mãn lườm ông ta một cái, mụ ta đã sớm muốn ra ở riêng rồi, hoàn toàn không muốn sống chung với cả gia đình lớn như vậy, phải nuôi bao nhiêu người.
Nhan Mãn Lương cảm thấy rất đau đầu với cái đầu óc thẳng tuột của Nhan Bạch Thị, sau khi ra ở riêng, con trai mỗi năm đều phải đưa tiền và lương thực cho cha mẹ già, thay vì ra ở riêng, chi bằng cứ sống chung, lén lút tích cóp một ít tiền, sau đó ông ta liền hạ thấp giọng nói với vợ mình: "Lát nữa xem tình hình rồi nói."
"Được, tình hình nhà mình mày cũng biết rồi, một xu cũng không có, lương thực bây giờ cũng chỉ miễn cưỡng đủ ăn nửa no, nồi niêu xoong chảo thì có, nông cụ bây giờ còn không đủ dùng, mày suy nghĩ cho kỹ có ra ở riêng hay không." Ông cụ Nhan hồi lâu mới gật đầu, giọng điệu mang theo sự uy hiếp.
Nhan Nguyên Tùng gật đầu, thái độ kiên quyết: "Suy nghĩ kỹ rồi, ra ở riêng."
Bà nội Nhan rú lên một tiếng, không chịu buông tha mà chỉ vào mặt Nhan Nguyên Tùng chửi bới thậm tệ, đủ các loại lời lẽ tục tĩu không thể lọt tai.
Ông cụ Nhan gầm lên một tiếng quát bà nội Nhan: "Bà im miệng!"
Sau đó lão quay đầu lại nói với Nhan Nguyên Tùng một cách giận dữ: "Vậy thì mày đừng hối hận, tao và mẹ mày nuôi mày khôn lớn, còn giúp mày nuôi hai đứa con gái nhiều năm, bây giờ già rồi không còn sức lực, không kiếm được miếng ăn, sau khi mày ra ở riêng, mỗi năm phải đưa cho tao và mẹ mày hai trăm cân lương thực, năm mươi đồng, coi như tiền phụng dưỡng tuổi già."
May mà vừa rồi chồng mụ ta không cho mụ ta lên tiếng, nếu mụ ta nói ra ở riêng, e rằng mụ ta cũng sẽ rơi vào hoàn cảnh này, cả năm vất vả làm không công, kiếm được vừa đủ ăn, còn lại đều phải nộp cho cha mẹ già.
Nhan Ngải cười lạnh, đúng là tách gia đình cô ra ở riêng thật, nhưng số tiền và lương thực phải nộp là tính toán dựa trên những gì cô và Nhan Nguyên Tùng có thể kiếm được ngoài đồng, sau khi cả nhà ba người ăn no, phần còn lại toàn bộ đều phải hiếu kính cho hai ông bà.
Tuy nhiên Nhan Ngải có không gian là công cụ gian lận lớn, nên cô không hề vội vàng.
Nhan Nguyên Tùng nhíu mày chần chừ một lát rồi gật đầu: "Được."
Bà nội Nhan vừa chửi vừa mắng, vớ lấy cái bàn chải giày bên cạnh ném thẳng vào đầu Nhan Nguyên Tùng: "Nuôi tốn cơm rồi, đồ mắt mù nhà mày, đúng là kẻ vô ơn!"
Nhan Ngải nhanh tay lẹ mắt kéo tay áo Nhan Nguyên Tùng, bàn chải giày sượt qua tóc ông.
Hoàn hồn lại, Nhan Nguyên Tùng thở dài một hơi không nói gì.
"Cút đi, cút hết đi cho tao! Cút ngay lập tức!" Bà nội Nhan như phát điên xông vào phòng Nhan Ngải và Nhan Diệp, ném hết quần áo của hai chị em cô ra ngoài.
Phó Như Tư và cô út Nhan đang trốn trong phòng xem kịch vui thì che miệng cười trộm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)