Hai người họ tính toán đấu đá lẫn nhau.
Nhan Bạch Thị liếc mắt ra hiệu cho Nhan Mãn Lương, Nhan Mãn Lương lập tức nhớ ra chuyện năm mươi đồng mà Nhan Bạch Thị đã nói với ông ta hôm qua, liền đổ thêm dầu vào lửa: "Nhan Ngải dù sao cũng là con gái, sớm muộn gì cũng phải lấy chồng, chú ba hà tất phải xung đột vì chuyện này, tao đã gặp người nhà trai trên trấn rồi, chàng trai đó rất tuấn tú, ăn nói cũng tốt, chú cứ yên tâm gả Nhan Ngải đi là được."
Nhan Nguyên Tùng tức đến mặt mày tím tái, ánh mắt nhìn về phía ông cụ Nhan.
Nhan Ngải nghiêng đầu nhìn mấy người rồi cười khẩy: "Bà nội, bác cả, bác gái, ý của các người là cái nhà này không dung được tôi."
"Cũng không cần lấy cớ gả tôi đi, chỉ cần tôi bước ra khỏi cánh cửa này là các người vui rồi." Nhan Ngải chế nhạo.
"Không phải chuyện mày bước ra khỏi cửa! Mà là mày phải gả cho nhà ở trên trấn này." Bà nội Nhan hừ lạnh một tiếng, hung hăng trừng mắt nhìn Nhan Ngải.
Cái đồ đĩ thõa này, bình thường gây không ít phiền phức cho bà ta, bây giờ có nhà chồng chịu bỏ ra nhiều sính lễ như vậy muốn cưới, đương nhiên là phải đi.
"Bà nội, bà muốn bán cháu đi lấy tiền à." Vẻ mặt Nhan Ngải rất bình thản, bình thản như thể đang nói chuyện của người khác.
"Nhan Ngải, mày ăn nói với bà nội mày thế hả!" Lần này lên tiếng là lời quở trách của ông cụ Nhan.
"Bố, chúng ta đi thôi." Nhan Ngải nói với vẻ mặt vô cảm.
Nhan Nguyên Tùng đột nhiên cảm thấy rất mệt mỏi.
Sống cùng cả gia đình này quá mệt mỏi, họ lúc nào cũng tính toán chi li, lẽ nào tiền bạc lại quan trọng hơn cả hạnh phúc nửa đời sau của con gái ông sao.
"Được, chúng ta đi." Lần này Nhan Nguyên Tùng đã hoàn toàn thất vọng, ông gật đầu một cách thận trọng.
"Bố, con không cần gì cả, chỉ đưa hai đứa con ra khỏi nhà này thôi." Nhan Nguyên Tùng nói với ông cụ Nhan, giọng điệu mang theo sự bi thương.
"Thằng ba, con điên rồi à, vì một đứa con gái sớm muộn gì cũng phải xuất giá mà đòi ra ở riêng với gia đình?" Bà nội Nhan không thể tin nổi mà đứng bật dậy, những nếp nhăn trên mặt có thể kẹp chết ruồi, bà ta hét lên.
Bà ta vẫn chưa già đến mức lú lẫn, việc trong nhà ngoài đồng đều do Nhan Nguyên Tùng gánh vác phần lớn, mỗi lần chia lương thực Nhan Nguyên Tùng đều được chia nhiều nhất, bà ta không muốn để một lao động chính như vậy ra ở riêng.
"Thằng ba, mày nghĩ kỹ chưa?" Ông cụ Nhan rất không vui, giọng nói đã nhuốm màu giận dữ.
"Con nghĩ kỹ rồi." Nhan Nguyên Tùng đã hoàn toàn nhìn thấu, cái nhà này hoàn toàn không dung được các con của ông, từ khi ông đưa hai đứa trẻ về nhà, cả gia đình đều khinh bỉ, coi thường và chế giễu ông và các con.
Chẳng qua là vì họ thấy ông không có vợ, các con ông không có mẹ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)