“Thậm chí vì cô ta, ông bà còn không cho phép tôi báo công an bắt mẹ ruột của cô ta!”
“Người mà cô ta không muốn gả, ông bà lại ép tôi gả.”
“Tang Kiều có nói một câu rất đúng, cô ta đã cướp đi mười tám năm cuộc đời của tôi!”
“Chỉ dựa vào điều này, tôi đánh cô ta thì sao nào!”
“Là Tang Kiều cô ta nợ tôi!”
“Không chỉ cô ta nợ tôi, mà ông bà cũng nợ tôi!”
Sắc mặt Tang Kiến Bang và Đổng Quế Cần đều cứng đờ trong chốc lát.
“Cái con bé này, Kiều Kiều trả lại hôn sự cho mày, đó là lòng tốt.” Đổng Quế Cần vẫn đang cố gắng nói đỡ cho Tang Kiều.
Bà ta thừa nhận bà ta thiên vị.
Tang Kiều là do bà ta tự tay nuôi lớn, vô cùng ngoan ngoãn, từ nhỏ đã hiểu chuyện, lại xuất sắc về mọi mặt.
Mặc dù Tang Du là con gái ruột của bà ta nhưng suy cho cùng thì vẫn quá kém cỏi.
Tướng mạo quả thật không tồi nhưng cách ăn nói và học thức đều không thể sánh bằng Tang Kiều.
Cho nên cũng không thể trách bà ta thiên vị con gái nuôi, một gia đình như bọn họ, con cái chính là bộ mặt.
Bà ta chọn đứa tốt hơn, âu cũng là lẽ đương nhiên.
“Hừ, lúc Thẩm Trắc Nam còn khỏe mạnh sao không trả?” Tang Du hỏi ngược lại.
Đổng Quế Cần nghẹn họng.
“Tang Du, mày và Trắc Nam đã kết hôn rồi, bây giờ còn nói những lời này thì có ý nghĩa gì.” Tang Kiến Bang nói.
Bọn họ không thể tiếp tục cãi nhau trước mặt cha mẹ nhà họ Thẩm, nếu không cha mẹ Thẩm sẽ nghĩ thế nào.
Mặc dù ngoài mặt nhà họ Thẩm không giàu có như nhà họ Tang nhưng nhà họ Thẩm thâm căn cố đế, rất nhiều chuyện nhà họ Tang vẫn phải nương nhờ nhà họ Thẩm...
“Sao lại không có ý nghĩa.” Tang Du khoanh tay trước ngực, nhìn mọi người, nhạt giọng nói: “Tôi muốn đòi lại công bằng cho bản thân, đó chính là ý nghĩa.”
“Dựa vào đâu mà Tang Kiều chiếm lấy cuộc đời của tôi, cướp đi cha mẹ của tôi còn chưa tính, lại còn muốn chi phối cuộc đời tôi.”
“Tôi và Thẩm Trắc Nam kết hôn rồi, tôi cũng muốn chấp nhận, dù sao chẳng phải cũng là sống cả đời sao.”
“Dù sao ở nhà họ Thẩm tôi cũng được ăn no mặc ấm, vẫn tốt hơn là ở nhà mẹ đẻ của Tang Kiều.”
“Ở đây chỉ hầu hạ một người, còn ở nhà mẹ đẻ của Tang Kiều, tôi phải hầu hạ cả một đại gia đình.”
“Nhưng Tang Kiều, cô đã có được mọi thứ rồi, tại sao còn muốn vênh váo tự đắc khoe khoang trước mặt tôi?”
Nàng dâu mà họ ưng ý nhất trong lòng luôn là Tang Kiều, họ đã nhìn Tang Kiều lớn lên.
Tang Kiều ngoan ngoãn hiểu chuyện.
Tang Kiều cũng luôn thể hiện tình cảm sâu đậm với Thẩm Trắc Nam.
Kết quả, Trắc Nam vừa ngã xuống, đối tượng kết hôn liền lập tức bị đổi thành người khác.
Trớ trêu thay, cha mẹ Thẩm lại không thể nói được gì, suy cho cùng người mà nhà họ Tang đưa đến cũng là con gái ruột.
Xét về mặt huyết thống, Tang Du mới là người thân thiết hơn.
Tang Kiều lại tới tận cửa khóc lóc kể lể, nói rằng Tang Du nằng nặc đòi gả sang đây để hưởng phúc, người trong nhà chịu không nổi cô làm ầm ĩ, lại nghĩ bản thân mắc nợ cô quá nhiều nên mới đồng ý.
Đương nhiên, cha mẹ Thẩm không hề tin những lời của Tang Kiều.
Chẳng qua, với thân phận của họ, trong những tình huống bình thường sẽ không trở mặt mà thôi.
Con trai họ đã ra nông nỗi này rồi, họ đành chấp nhận tất cả!
Sắc mặt cha mẹ Thẩm đều vô cùng khó coi, họ phóng ánh mắt chẳng mấy thiện chí lên mặt Tang Kiều.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)