“Chị, sao chị có thể nghĩ về em như vậy, em không có, em thật sự không có.” Tang Kiều nói rơi nước mắt là rơi ngay được.
“Cô không có cái gì?” Tang Du hỏi.
Tang Kiều nghẹn họng: “Em không nghĩ như vậy, em...”
“Sao cô lại không có? Tôi về nhà họ Tang nửa năm rồi nhỉ, trong nửa năm qua, cô cứ mở miệng ra là anh Trắc Nam của cô ưu tú thế nào, lợi hại ra sao.”
“Tuyệt nhiên không nhắc một lời đến chuyện trả lại hôn ước cho tôi.”
“Sao hả, anh Trắc Nam của cô thành người thực vật chưa đến nửa tháng cô đã muốn trả lại hôn ước cho tôi rồi à?”
“Tang Kiều, cô cứ quang minh chính đại thừa nhận cô cũng muốn tính kế tôi giống hệt như bà mẹ ruột độc ác kia của cô thì tôi còn có thể đánh giá cao cô một chút.”
“Cái dáng vẻ làm diễn trò của cô bây giờ thật sự rất buồn nôn.”
Tang Du khoanh hai tay trước ngực, mang tư thái cao ngạo nhìn Tang Kiều.
Kiếp trước, tiếc nuối lớn nhất của Tang Du là cô có một cái miệng vô cùng lợi hại nhưng lại không thể cãi nhau với người ta một trận sảng khoái!
Cảm xúc kích động thì rất dễ hôn mê vì thế cô đành phải mang cái vỏ bọc cô ngạo cho đến lúc chết...
Có trời mới biết cô khao khát cỡ nào, ai chọc cô thì cô sẽ chửi kẻ đó!
Chứ không phải chỉ có thể đâm một kim hoặc hạ chút thuốc, mặc dù đều là báo thù nhưng rõ ràng là không đủ sướng!
Bây giờ, ha ha ha ha ha, cơ thể cô đã khỏe mạnh rồi, cuối cùng mồm mép cũng có thể phát huy tác dụng.
Tang Kiều bốc hỏa: “Tang Du, sao cô dám nói chuyện với tôi như vậy.”
“Tại sao tôi lại không dám, một đứa thiên kim giả tu hú chiếm tổ như cô, một kẻ hãm tài đê tiện vô sỉ, tôi có tát cô vài bạt tai thì cũng là lẽ đương nhiên.” Tang Du khởi động cổ tay một chút.
“Tang Du, cô còn dám đánh tôi sao?”
“Đúng, tôi chính là tính kế thì sao nào! Dựa vào đâu mà tôi phải gả cho một tên phế vật, tôi mới là đứa con gái duy nhất trong lòng cha mẹ, tôi bắt buộc phải gả vào nhà quyền quý.”
“Chẳng qua cô chỉ là một câu trả lời mà cha mẹ dành cho nhà họ Thẩm mà thôi.”
“Tôi cứ đứng ở đây đấy, có bản lĩnh thì cô đánh tôi đi!”
Tang Du sải bước tiến lên, giáng mười mấy cái tát thật mạnh lên mặt Tang Kiều.
Tang Kiều bị đánh đến mức hai má sưng tấy, hốc mắt đỏ hoe, lúc này kẻ đê tiện đó mới thật sự bật khóc.
Tang Du: [Ừm, nhìn xem, thế này trông thuận mắt hơn nhiều rồi.]
Nghe thấy động tĩnh bên này, cha mẹ nhà họ Thẩm và cha mẹ nhà họ Tang đều chạy tới.
Tang Kiều khóc lóc nhào vào lòng mẹ Tang là Đổng Quế Cần.
“Mẹ, không phải lỗi của chị, là lỗi của con, chúng ta về nhà thôi.” Giọng Tang Kiều nghẹn ngào, cơ thể run rẩy, vô cùng tủi thân.
Đổng Quế Cần ôm lấy Tang Kiều: “Kiều Kiều, để mẹ xem nào.”
“Chậc chậc, đúng là tình cha con sâu đậm mà.”
Tang Du nhìn thẳng vào mắt Tang Kiến Bang, trong giọng điệu tràn đầy vẻ trào phúng.
Tang Kiến Bang hơi chột dạ: “Cho... cho dù là vì cái gì, mày cũng không được ra tay chứ.”
“Đánh cô ta còn cần lý do gì sao?”
“Mẹ ruột cô ta ác ý đánh tráo chúng tôi để cô ta được sống trong nhung lụa, lại coi tôi như nô lệ của cả nhà mà sai bảo.”
“Tôi khó khăn lắm mới được trở về nhà họ Tang, ông bà lại luôn đề phòng tôi, chỉ sợ tôi làm tổn thương cô ta dù chỉ một chút.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)