Tang Kiều khóc lớn hơn: “Chị, rõ ràng là chị đã nói là chị nói chúng em hại chị phải gả cho phế...”
“Sao chị có thể ngậm máu phun người, nói là do em nói chứ, em và anh Trắc Nam có tình cảm sâu đậm như vậy, nếu không phải vì chị, sao em nỡ lòng nào.”
Tang Kiều khóc lóc vô cùng chân thật và tha thiết.
“Cô có tình cảm sâu đậm như vậy, sao tôi nỡ chia rẽ đôi uyên ương khổ mệnh các người chứ. Vừa hay tôi và Thẩm Trắc Nam vẫn chưa đăng ký kết hôn, cũng chưa động phòng.”
“Lại đây, tôi thành toàn cho cô, cô làm cô dâu của anh ấy đi, tôi chúc hai người bách niên hảo hợp, tình sâu như biển.”
Tang Du túm lấy cánh tay Tang Kiều, đẩy mạnh cô ta về phía giường của Thẩm Trắc Nam.
Tang Kiều vội vàng đứng vững lại, luống cuống lùi về sau vài bước, giống như đang né tránh thứ gì đó bẩn thỉu.
Phản ứng của Tang Kiều lọt vào mắt mọi người một cách vô cùng chân thực.
Vẻ mặt của Tang Kiến Bang và Đổng Quế Cần đều có chút sượng sùng.
Cha Thẩm là Thẩm Hòa Bình hừ lạnh một tiếng: “Nhà họ Thẩm chúng tôi không trèo cao nổi đại tiểu thư được nhà họ Tang các người dốc lòng nuôi dạy đâu.”
“Con trai tôi không phải là phế vật, nó là anh hùng. Tang Kiều, thật không nhìn ra đấy, cô cũng giỏi giả vờ thật, coi tất cả chúng tôi là kẻ ngốc hết rồi.” Mẹ Thẩm là Khương Uyển Duyệt nghiến răng nghiến lợi nói.
Bây giờ, họ đã hoàn toàn tin những lời của Tang Du.
Tang Kiến Bang và Đổng Quế Cần vẫn còn muốn nói thêm điều gì đó.
“Hai người mau ngậm miệng lại đi, nhìn xem các người dạy dỗ ra cái thứ gì kìa, chưa đủ mất mặt xấu hổ hay sao.” Tang Du chán ghét nói.
“Tang Du, mày!” Tang Kiến Bang giơ tay chỉ thẳng vào mũi Tang Du.
“Tôi thì làm sao, ông chưa từng coi tôi là con gái nên cũng bớt ra vẻ bề trên ở đây đi, muốn dạy đời tôi ư, ông không đủ tư cách đâu.” Tang Du không khách khí hất tay Tang Kiến Bang ra.
“Mày... mày...” Tang Kiến Bang tức giận đến mức mặt đỏ bừng.
“Tôi cái gì mà tôi, ông đã nuôi tôi được ngày nào chưa? Đã cho tôi được đồng nào chưa? Đã làm tròn trách nhiệm của một người cha chưa?”
“Ông chưa từng làm bất cứ điều gì cho tôi. Thế nên đừng hòng lấy tư cách một người cha ra để dạy dỗ tôi.”
“Hơn nữa là các người nợ tôi!”
“Nếu không phải do các người bất cẩn, do các người tự cao tự đại thì làm sao có chuyện con gái bị bảo mẫu đánh tráo mà cũng không hay biết!”
“Vì các người mà tôi phải chịu biết bao nhiêu đau khổ, đến lúc chết các người cũng không trả hết nợ đâu!”
“Hừ, dùng dao đâm người là phạm pháp, nếu không, các người nghĩ tôi không dám làm chắc?”
“Các người đã hủy hoại cả cuộc đời tôi đấy.”
“Chị, chị đừng như vậy...” Tang Kiều chạy vài bước lao đến trước mặt Tang Du, muốn làm ra vẻ đang bảo vệ cha mẹ.
Tang Du giáng thẳng hai cái tát lên mặt Tang Kiều.
“Ăn đòn chưa đủ đúng không, tôi thành toàn cho cô.”
Tang Kiều ngã bệt xuống đất, trông vô cùng thảm hại.
Theo bản năng Đổng Quế Cần định tiến tới đỡ Tang Kiều nhưng bị Tang Du lạnh lùng lườm một cái, động tác bất giác khựng lại.
“Tang Du, đừng làm loạn nữa.”
“Không làm loạn cũng được thôi, đưa tiền cho tôi, để mọi người xem thử rốt cuộc trong lòng các người con gái ruột đáng giá bao nhiêu tiền.” Tang Du nhìn Đổng Quế Cần.
“Mày, mày đang nói cái gì vậy...” Đổng Quế Cần không thể tin nổi nhìn Tang Du với tính tình đã thay đổi hoàn toàn.
“Sao, vừa nghe đến vàng thật bạc trắng thì liền giả điếc à?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)