Lý Trường Phong cũng là sửng sốt, nhìn hướng cái bụng của Hứa Thanh bên trong chăn, rút tay ra khỏi ổ chăn, có chút tự trách, "Ta sớm nên biết ngươi sẽ đói bụng! Chờ một chút!"
Chỉ trong chốc lát, Hứa Thanh đã ngửi được một cỗ mùi thơm, làm bụng cậu vốn đang kêu lại càng phát ra âm thanh lớn hơn!
Lý Trường Phong vững vàng bưng một chén cháo tiến vào, dù có là cháo trắng, Hứa Thanh cũng thấy thèm lợi hại, nhìn Hứa Thanh trong mắt gấp không chờ nổi, Lý Trường Phong đem Hứa Thanh nâng ngồi dậy, lại kéo chăn đắp lên cho cậu.
"Tới, ta đút cho ngươi!"
Hứa Thanh đang muốn nói để cậu tự mình ăn, mới vừa nhấc cánh tay lên liền im lặng, cậu không mặc y phục! Đành phải để Lý Trường Phong đút từng muỗng từng muỗng, chỉ trong chốc lát đã nhìn thấy đáy, Hứa Thanh liếm liếm khóe miệng, cậu còn muốn ăn.
"Không thể ăn nhiều, hôm nay ngươi nên ăn thanh đạm một chút!" Lý Trường Phong cũng không muốn Hứa Thanh ăn không no, chính là tối hôm qua Tạ thẩm có dặn dò qua, ngày hôm nay chỉ cho Hứa Thanh uống cháo! Đây là nguyên do khiến Lý Trường Phong cho dù đau lòng Hứa Thanh cũng không thể không làm theo!
Hứa Thanh cũng không tức giận, chỉ là có chút tiếc nuối nhìn cái chén bị Lý Trường Phong lấy đi, cậu lần đầu tiên trải qua chuyện này, ăn thanh đạm một chút cũng tốt.
Chờ Lý Trường Phong quay lại, Hứa Thanh đã chậm rãi mặc xong quần áo, đang ngồi ở trước gương đồng Lưu thẩm tặng chuẩn bị chải đầu, vừa định lấy cây lược gỗ, lại nhìn thấy hộp gỗ có khắc hoa văn bên cạnh, Hứa Thanh cầm lấy mở ra, bên trong là một đôi trâm bạc, thuần túy đẹp đẽ nhưng cũng không mất phong nhã.
Đây là lễ vật đính ước tối hôm qua Lý Trường Phong đưa cho cậu, cậu thật sự rất kinh ngạc, đôi trâm bạc vừa nhìn cũng phải bảy - tám lượng bạc, phải biết rằng lúc trước Lý Trường Phong đã đem tiền của hắn đưa hết cho cậu, vì thế khi Lý Trường Phong kể lại mọi chuyện, cậu cũng rõ ràng chuyện trong nhà Lý gia, lúc sau càng làm cho cậu kinh ngạc chính là Lý Trường Phong lại đưa tiếp cho cậu hai mươi lăm lượng bạc!
Một bàn tay to lấy đi cây lược gỗ trước mắt Hứa Thanh, Lý Trường Phong vuốt vuốt mái tóc đen dài của Hứa Thanh.
"Ta vấn tóc cho ngươi."
Hứa Thanh buông hộp gỗ nhìn Lý Trường Phong tay chân vụng về đang chải đầu cho mình trêu chọc, "Ngươi cũng đừng đem tóc ta chải đến không còn!"
Lý Trường Phong cười cười, chậm rãi vấn lên tóc dài cho Hứa Thanh, trước và sau khi thành thân tóc ca nhi vấn cũng là khác nhau, trước thành thân là trực tiếp quấn lại thành hình tròn rồi dùng đồ vật cố định tốt là được, sau thành thân lại là chải tóc thành hai nửa, đem tóc phía trên cuộn tròn, sau đó dùng cây trâm hoặc là đồ vật nào đó cố định lại!
Bên này Hứa Thanh cùng Lý Trường Phong tình ý miên man, bên sân Lý gia không khí có thể nói là áp suất thấp!
"Ngươi nói là lão nhị thành hôn với ca nhi kia là ở thôn Hạnh Phúc 'Xấu ca nhi!'?!" Lý bà tử ngữ khí âm trầm truy vấn Lý lão đại, Lý lão tam vừa mới tỉnh rượu rời giường.
Lý tiểu ca nhi cũng khó chịu trong lòng, "Xấu ca nhi" kia làm sao xứng với nhị ca của mình!
Lý lão gia tử tay cầm thuốc lá sợi run run, đứng lên cầm lấy cái cuốc, "Bạn già, ngươi làm gì đó?" Lý bà tử đứng lên nhìn Lý lão gia tử.
"Đi xuống ruộng! Còn có thể làm gì!" Nói xong cũng không nhìn sắc mặt khó coi của Lý bà tử đi thằng ra cửa, "Lão đại, lão tam, trong nồi còn để phần cơm, ăn đi rồi đi xuống ruộng!" Trong nhà thiếu đi lão nhị, công việc cũng nhiều lên.
Lý lão đại cùng Lý lão tam nhìn nhìn Lý bà tử, thấy hắn không nói gì mới tiến vào phòng bếp ăn cơm, tối hôm qua bị Trần Khải rót quá nhiều rượu, làm sao để trở về cũng không biết, tức phụ Lý lão đại cùng Lý Vương Thị cũng mang theo hài tử ra cửa, hài tử Lý lão tam còn nhỏ, được Lý Vương Thị cõng trên lưng.
"Mẹ..." Lý tiểu ca nhi tiến lên kéo kéo tay áo Lý bà tử, Lý bà tử bị hắn kéo một cái, thân mình nghiêng ngả, khiến Lý tiểu ca nhi hoảng sợ, "Mẹ! Mẹ không sao chứ?!"
"Ta làm sao mà không có việc gì được! Hắn là cực kỳ không muốn ở cái nhà này nữa a! Cư nhiên tình nguyện đến ở nhà "Xấu ca nhi", cũng không muốn ở nhà ngoan ngoãn cưới tức phụ!"
- ----
"Cũng không biết các ngươi tối hôm qua uống bao nhiêu! Đêm hôm qua Lưu đồ tể đưa về tới cổng, gọi như thế nào cũng không tỉnh!" Đồng dạng Trần Khải vừa mới rời giường cũng bị tức phụ quở trách.
"Ta cũng là quá giận Lý lão tam! Cho nên liều mạng rót cho hắn, nào biết Lý lão đại không hiểu rõ còn giúp hắn uống! Nếu không phải bởi vì hắn Lý Trường Phong sao có thể vào ở nhà "Xấu ca nhi"?!"
Tức phụ Trần Khải cả kinh, "Xấu ca nhi?! Chính là người thôn Hạnh Phúc kia?!"
Trong phòng truyền đến một trận tiếng bước chân, tiếp theo Trần Hồng mặt đầy tiều tụy cũng nhìn Trần Khải.
Trần Khải lập tức đứng lên, "Tiểu Hồng, thân thể đã tốt hơn rồi?!"
Trần Hồng lung tung gật gật đầu, "Ca, ngươi nói Trường Phong đại ca tới cửa ở rể là nhà xấu ca nhi thôn Hạnh Phúc?!"
Trần Khải cũng không nghĩ nhiều, "Còn không phải sao! Hôm qua kêu tên tân nhân chính là nói như vậy, Hứa Thanh, Thanh ca nhi mà! Đây còn không phải là "Xấu ca nhi!" sao. Nhà hắn ở phía sau núi, chỉ có một nhà của hắn!"
"Làm sao có thể? Trường Phong ca làm sao sẽ đồng ý xấu ca nhi?!" Trần Hồng không tin, Lý Trường Phong ưu tú như vậy lại lựa chọn người trong ngoài thôn đều biết đến "Xấu ca nhi!"
"Cũng không hẳn là như vậy a! Cũng không biết Lý Trường Phong nghĩ cái gì!" Trần Khải lẩm bẩm, ngày hôm qua thời điểm bái đường, Lý Trường Phong bộ dáng kia chính là thật cao hứng, một chút cũng không giống miễn cưỡng, chẳng lẽ là độc thân lâu rồi nên ca nhi như thế nào cũng đều coi trọng?!
"Chính là cưới tiểu ca nhi của nhà chúng ta so với 'Xấu ca nhi' còn tốt hơn nhiều a!"
"Trần Khải!"
"Nói cái gì đó nhãi ranh?!"
Một đạo âm thanh là của tức phụ, âm thanh còn lại là của Trần bà tử vừa mới ra ngoài trở về!
Trần bà tử đi lên trước tát một cái ở trên mặt Trần Khải, khiến tức phụ Trần Khải cùng Trần Hồng hoảng sợ!
"Ta cho ngươi sửa không được cái miệng này, cái gì thuận miệng liền nói ra! Tiểu đệ ca nhi ngươi chính là một ca nhi trong sạch chưa gả! Ngươi nói lời này nếu truyền đi ra ngoài! Ngươi xem hắn làm sao mà sống?!" Trần bà tử tát cái tát này cũng không phải làm bộ làm tịch mà chính là hàng thật giá thật, trên mặt Trần Khải đỏ một mảng dấu vết bàn tay!
Trần Khải bị đánh đến xây xẩm, rất nhiều năm qua hắn cũng chưa từng bị cha mẹ giáo huấn qua, đang muốn mở miệng, lại bị tiếng quát đầy phẫn nộ của Trần bà tử làm nghẹn lại.
Tức phụ Trần Khải nhìn Trần Khải bị tát vẫn còn sững sờ, "Thất thần cái gì?! Mau xin lỗi mẹ và đệ ca nhi đi?!" Bàn tay của Trần bà tử in lên dấu đỏ kia hắn nhìn thôi cũng cảm thấy rất đau, còn ở đó thất thần lại bị đánh nữa!
"Thật xin lỗi, mẹ, tiểu Hồng, ta, là ta sai! Ta không sửa được! Không sửa được cái miệng đáng chết này!" Trần Khải vừa xoa xoa bên mặt đau đớn vừa xin lỗi Trần bà tử đang không ngừng hút khí cùng Trần Hồng trên mặt đầy nước mắt!
Tức phụ Trần Khải nhìn đau lòng nhưng cũng không khuyên nhủ, đây là tật xấu! Phải sửa! Trần bà tử nhìn Trần Khải như vậy cũng đau lòng, lúc này cơn giận đã qua, nhưng cũng không cho sắc mặt tốt, lôi kéo Trần Hồng trở về phòng.
"Ngươi xem ngươi! Mau, để ta chườm cho ngươi!" Tức phụ Trần Khải sờ sờ gương mặt hán tử nhà mình có chút sưng đỏ, lôi kéo Trần Khải về phòng.
Trần Hồng bị Trần bà tử kéo về phòng, một lòng nghĩ đến câu nói kia của Trần Khải, ca ca cũng nghĩ như vậy, vì sao Trường Phong ca ca lại không có nghĩ tới!
"Mau quên phần tâm tư đó đi cho ta!" Trần bà tử nhìn biểu tình ca nhi nhà mình liền biết hắn suy nghĩ cái gì.
"Mẹ...!" Trần Hồng nước mắt lưng tròng nhìn Trần bà tử, nhiều năm như vậy, làm sao có thể nói quên liền quên?
Trần bà tử thở dài, "Lý Trường Phong bây giờ là người đã thành thân, ngươi có vẻ ngoài như vậy, phẩm tính tốt, còn sợ không tìm được một người như ý?!"
Trần Hồng thống khổ lắc đầu, hắn cho dù tốt như vậy, Lý Trường Phong cũng không muốn có hắn, mà lại lựa chọn "Xấu ca nhi!" Coi như sau này gặp được người tốt hơn, nhưng cũng không phải là Lý Trường Phong!
Trần bà tử nhìn bộ dáng kia chỉ hận rèn sắt không thành thép, trong lòng cũng có chút tính toán.
- ----
Hứa Thanh hai mắt lấp lánh phát sáng nhìn bồn tắm trước mắt, "Trời ạ, ngươi không làm thợ mộc thật là đáng tiếc!" Vốn dĩ cậu chỉ oán giận nho nhỏ một câu, cả người bủn rủn liền muốn được ngâm mình trong nước ấm, Lý Trường Phong nghe không hiểu, liền thuận miệng hỏi một câu, cậu cũng liền thuận miệng đem hình dáng bồn tắm miêu tả ra, kết quả chỉ trong một buổi chiều Lý Trường Phong liền từ sau núi chọn vật liệu gỗ, trở về làm ngay trước mặt cậu.
Lý Trường Phong đang điêu khắc hoa văn ở bên ngoài bồn tắm, như vậy vừa đẹp, lại vừa mỹ quan! "Ta bắt đầu từ lúc mười ba tuổi khi trong nhà bận rộn trồng trọt vụ mùa xong liền trộm đi trấn trên tìm nhà làm nghề mộc xin làm việc vặt, lâu dần cũng học được cách làm chút đồ vật đơn giản."
Hứa Thanh nhớ tới tối hôm qua Lý Trường Phong giao cho mình hai mươi lăm lượng bạc, trong lòng chua xót, tuy biết rằng hài tử nhà nông sớm phải làm lụng kiếm tiền, nhưng cậu vẫn đau lòng Lý Trường Phong.
"Vậy ngươi biết làm cái gì?" Đây không chừng cũng là một con đường kiếm tiền mưu sinh a!
"Tủ quần áo, tủ chén, còn có ghế, đồ vật đơn giản đều làm được!" Lý Trường Phong đem bồn tắm tới nơi ánh mặt trời chiếu tới để phơi, lại đem những khúc gỗ lớn trong đống củi lấy ra, chẻ thành từng khối nhỏ, như vậy khi nhóm lửa sẽ dễ dàng hơn.
Hứa Thanh nghĩ đến những đồ dùng sinh hoạt ở hiện đại, đôi mắt như nhìn thấy ngân lượng, nếu đem đồ vật ở hiện đại thay đổi một chút sau đó làm một ít đem bán ra ngoài, đây chính là một cách kiếm được nhiều tiền a!
Đang muốn trao đổi chủ ý cùng Lý Trường Phong, Hứa Thanh vừa ngẩng đầu liền nghẹn họng.
Lý Trường Phong dùng sức bổ củi, chỉ chốc lát sau liền cảm thấy có chút nóng, vì thế hắn cởi ra áo ngoài, chỉ giữ lại một kiện áo lót bó sát người, thời điểm hắn dơ rìu lên cao chuẩn bị bổ xuống, cơ bắp trên tay liền chói lọi xuất hiện ở trước mắt Hứa Thanh, khiến cậu nhớ tới đêm qua bị hai cánh tay tràn đầy sức lực này đùa nghịch đến rối tung rối mù! Trên đầu Lý Trường Phong toát ra mồ hôi chảy theo khuôn mặt cương nghị đi xuống, chảy xuống lồng ngực, chảy qua cơ bụng, rồi lại tiếp tục xuôi dòng mà xuống!
Hứa Thanh không tự chủ nuốt nuốt nước miếng, Lý Trường Phong tự nhiên cũng cảm nhận được ánh mắt nóng rực kia, hắn gợi lên khóe miệng, cố ý xoay người qua một hướng, đem thân thể cường tráng hoàn toàn hiện ra ở trong mắt một con sói họ Hứa, vừa lòng nhìn Hứa Thanh kém chút nữa là nước miếng chảy ròng!
"Vừa lòng sao?" Tiếng nói trầm thấp gợi cảm xuất hiện ở trong tai Hứa Thanh, thanh âm cũng thật mê người, Hứa Thanh còn chưa thanh tỉnh cố gắng gật đầu, cho đến nghe thấy tiếng cười trầm thấp của Lý Trường Phong, cậu mới phản ứng lại! Mất mặt! Thật mất mặt!
"Chờ qua hai ngày thân thể ngươi tốt hơn, ta lại cho ngươi, không cần gấp a!"
Nghe ý tứ rõ ràng trong lời nói của Lý Trường Phong, Hứa Thanh đỏ mặt tía tai gào thét: "Ai gấp! Ta mới không gấp!"
"Phải phải phải, là ta gấp, ta gấp đến độ nhịn không được!" Nhưng mà lời này lại làm Hứa Thanh lần nữa rơi vào quẫn bách, cậu cảm thấy chính mình quá là có tật giật mình, nhưng mà, cậu vốn dĩ cũng không gấp lắm a!
Ánh nắng chiều ấm áp chiếu vào sưởi ấm thân thể, Hứa Thanh có chút mệt mỏi ngáp một cái, đỡ lấy eo còn hơi bủn rủn xê dịch mông trên ghế, nhìn Lý Trường Phong chỉ một lát đã đem hơn phân nửa củi bổ tốt, cậu có chút xuất thần, "Quả nhiên trong nhà có một người lao động so với trước đây chính là không giống nhau!"
Lý Trường Phong nghe được những lời này, càng cảm thấy đến Hứa Thanh ở một mình mỗi ngày trải qua thật khổ a! Hắn chỉ bổ một chút củi, đã khiến Hứa Thanh cảm động thành như vậy! ( Hứa Thanh: "... Ai cảm động!")
"Ngươi muốn làm gì?" Hứa Thanh có chút nghi hoặc nhìn Lý Trường Phong đem củi chất lên, lại cầm lấy cái cuốc.
Lý Trường Phong đi đến hai mảnh đất trồng rau của Hứa Thanh dùng cái cuốc từng chút từng chút đem đất tụ lại thành cục đập vỡ ra, sân này bây giờ có thể không cần trồng rau, cuối mùa xuân trời sẽ thường mưa lớn, dễ đọng nước không nói, rau trồng dễ bị hỏng sẽ khiến Hứa Thanh trông mong kỳ vọng lại thất vọng, tuy nhiên hắn không nói thẳng ra, mà là tránh nặng tìm nhẹ nói vài câu.
"Ngày hôm qua khách nhân tới nhiều, dẫm tới dẫm lui, nấu trồng rau cũng không cần quá coi trọng." "Coi trọng"cái này đương nhiên là Hứa Thanh, còn những thứ khác Lý Trường Phong cũng không muốn để Hứa Thanh bận tâm.
Hứa Thanh nhìn "Đất trồng rau" trong sân bị người dẫm chặt xuống, trong lòng cũng đồng ý lời nói của Lý Trường Phong, bất quá, cậu lại nhớ tới hạt giống trong không gian đã có thể gieo xuống rồi!
"Chúng ta khi nào sẽ xuống ruộng làm a? Trước đây ta một người ăn, cũng chỉ trồng một mẫu, nộp thuế xong còn lại cũng vừa đủ ăn một năm, đất trồng rau cũng vậy, chỉ trồng một chút xung quanh nhà, cũng chỉ đủ một người ăn, hiện tại chúng ta là hai người, ta nghĩ đất còn dư lại khá nhiều kia cũng đem trồng hết!" Hứa Thanh ăn nói nhỏ nhẹ đem tình huống trong nhà khái quát lại nói cho Lý Trường Phong nghe, bọn họ bây giờ đã là người một nhà.
Lý Trường Phong xoa xoa mồ hôi trên trán, cuốc vỡ xong tụ đất còn lại, đem cuốc cất đi, đến bên cạnh giếng rửa tay, "Chờ ta mấy ngày này đem đất trong ruộng đều xới lên sau đó liền có thể gieo hạt, buổi sáng ta nhìn ruộng mấy năm nay không gieo hạt, cũng cho nước chảy vào, khoảng hai ngày liền xới đất xong có thể gieo hạt, đến lúc đó ta lại đem ruộng kia xới lên một chút, nhanh chóng gieo hạt!"
Hứa Thanh lấy khăn rửa mặt đưa cho Lý Trường Phong để hắn rửa mặt, lúc này mới đem cái nóng áp xuống vài phần.
"Đã tốt hơn chưa?" Lý Trường Phong kéo Hứa Thanh qua, trực tiếp vươn bàn tay to xoa xoa eo giúp cậu, "Khá hơn nhiều rồi, buổi tối hôm nay muốn ăn gì?" Hứa Thanh hưởng thụ sự ôn nhu này, lười biếng tựa đầu vào ngực ướt mồ hôi của hắn.
"Uống cháo!" Hứa Thanh chỉ có thể ăn thanh đạm!
"Ta có thể uống cháo, ta là hỏi ngươi ăn cái gì?" Kéo xuống bàn tay to trên eo, Hứa Thanh đem quần áo khi nãy Lý Trường Phong cởi ra đưa cho hắn, buổi chiều nhiệt độ không còn ấm áp như giữa trưa, ra mồ hôi không cẩn thận, một ngọn gió thổi qua cũng có thể dễ dàng bị cảm.
"Ta bồi ngươi cùng nhau uống!"
Lý Trường Phong lưu loát mặc xong quần áo, lôi kéo đối Hứa Thanh đang trợn mắt nhìn mình trở về phòng.
"Ngươi lại về phòng nghỉ ngơi một chút, ta đi cắt cỏ heo, rất nhanh sẽ trở về tới." Hôn hôn khuôn mặt Hứa Thanh một cái, Lý Trường Phong mới đeo sọt lên lưng đi ra ngoài.
Hứa Thanh cũng không muốn ngủ nữa, hôm nay ngủ đến giữa trưa mới tỉnh, hoạt động gân cốt đối với thân thể cũng tốt, cậu cũng không muốn để Lý Trường Phong uống cháo giống mình!
Ngày hôm qua làm hỉ sự đồ ăn còn một chút, chính là Lý Trường Phong hôm nay cũng ăn hai bữa giống nhau rồi, cho nên Hứa Thanh tính toán làm cá! Đương nhiên cá vẫn là đợi Lý Trường Phong trở về kêu hắn đi bắt, chân mình hiện tại xuống sườn núi đi bờ sông đều khó khăn!
Nhìn ba cây cải trắng, Hứa Thanh cảm thấy có chút làm khó mình, cậu cùng Lý Trường Phong hai người cũng không có khả năng một bữa liền có thể đem ba cây cải trắng đều ăn hết, nhưng mà không ăn, sáng mai có thể bị hỏng rồi!
"Đúng rồi! Ta có thể làm đồ chua a!" Nơi này chỉ có rau ngâm, nhưng không có đồ chua!
Nói làm liền làm, Hứa Thanh tìm ra hai cái bình nhỏ rửa sạch sẽ, đổ lượng nước đủ dùng vào trong nồi, lại nhỏ một giọt linh tuyền vào, như vậy hương vị càng ngon hơn, sau đó nhóm lửa nấu, một lát sau nước trong nồi đã sôi, Hứa Thanh đang chuẩn bị lấy nước nóng tráng sạch lại hai cái bình nhỏ, Lý Trường Phong cũng đã trở lại.
"Sao không đợi ta trở về làm? Ngươi cần phải nghỉ ngơi nhiều!" Lý Trường Phong giữ lại tay Hứa Thanh đang chuẩn bị mở nắp nồi ra, đem cậu ấn ngồi lên ghế, "Còn không phải tại ngươi sao!"
"Phải phải phải, là tại ta, ngươi muốn làm gì, chỉ cần nói để ta làm!" Lý Trường Phong mở nắp nồi ra nhìn bên trong là nước, còn tưởng rằng Hứa Thanh muốn tắm rửa, đáng tiếc bồn tắm kia còn phải phơi hai ngày!
"Múc chút nước nóng đem hai cái bình trên bàn súc rửa lại đi!" Hứa Thanh cũng không ra vẻ, có sức lao động miễn phí để sử dụng, cậu càng nhẹ nhàng thoải mái!
Lý Trường Phong theo lời nói của Hứa Thanh, đem hai cái bình tỉ mỉ súc rửa, khiến Hứa Thanh nguyên bản còn sợ hán tử làm không cẩn thận cũng vừa lòng gật gật đầu.
"Lại đem nước nóng trong nồi múc ra chậu dùng đựng đồ ăn, chờ nước nguội, hiện tại còn có chút thời gian, ngươi đi xuống sông bắt cho ta một con cá to chút." Lại nghĩ Lý Trường Phong có khả năng trong lòng sẽ nghi hoặc, lại bồi thêm một câu, "Ta cần dùng đến!"
Nhưng mà Lý Trường Phong cái gì cũng không hỏi, trực tiếp cầm lấy thùng gỗ bên giếng nước, tạm biệt Hứa Thanh xong liền đi rồi, ca nhi không thể so với hán tử, hán tử trèo đèo lội suối nhanh nhẹn dễ dàng hơn, tuy rằng trong nhà Lý Trường Phong bọn họ không ăn qua cá bao giờ, chính là bọn họ khi còn nhỏ cũng thường hay bắt cá để chơi!
Lý Trường Phong tốc độ thật nhanh, chậu nước ấm vẫn còn chưa nguội, Lý Trường Phong đã đem theo mấy con cá trở lại, "Ta sợ một con cá không đủ ngươi chơi, cho nên bắt nhiều hơn mấy con." Ống quần hắn bị nước sông làm ướt một ít, chỗ khác trên người vẫn khô ráo.
Hứa Thanh nghe lời này lại muốn trợn mắt, ai nói mình muốn chơi cá a! "Vậy ngươi đi cho heo ăn đi, xong xuôi ta sẽ nói tiếp chuyện khác cho ngươi làm ha!" Hiện tại chưa thể để hắn mổ cá, bằng không mùi cá tanh dính đầy tay lại không tốt!
Chờ Lý Trường Phong cho heo ăn, lại thuận tiện rửa sạch chuồng heo xong, lúc này nước mới nguội hẳn.
"Đem nước rót vào hai cái bình, rót hơn phân nửa bình là được rồi, đúng rồi, rót thêm một chút nữa, được rồi!"
"Đem ba cây cải trắng này đi rửa sạch sẽ, đem lá cải tách ra từng lá, sau đó cắt thành từng khúc!"
Hứa Thanh nhìn Lý Trường Phong đao pháp thuần thục, vẫn nhịn không được dặn dò một tiếng cẩn thận.
"Như thế này được chưa?" Lý Trường Phong dừng lại, để Hứa Thanh nhìn một chút, đến khi thấy cậu gật đầu, mới nhanh chóng cắt tiếp.
"Đem mấy củ gừng này đập nát một chút rồi bỏ vào trong bình, còn có cái này," Hứa Thanh lấy ra một ít hoa tiêu chưa xay nhuyễn, "Cũng bỏ vào đi."
Lý Trường Phong tuy rằng thấy mùi hoa tiêu kỳ lạ, nhưng cũng không hỏi, hắn có chút chờ mong thứ này làm xong sẽ có mùi vị như thế nào!
"Nhất định phải cho nhiều muối vào!" Bởi vì nước làm đồ chua lần đầu tiên là nước trong, phải cho nhiều muối, muối ở nơi này cũng không phải thứ quý hiếm, mọi nhà đều là có.
"Lại đem cải trắng cắt xong rồi thả vào đi, lá thì cho vào một cái cái bình, khúc thân lá thì cho vào cái bình còn lại."
Chờ Lý Trường Phong làm xong, "Lấy cái nắp đậy lên, đổ thêm một chút nước lên phía trên, buổi tối ngày mai là có thể ăn!" Cậu đã bỏ thêm linh tuyền vào trong nước, tốc độ chua cũng tương đối nhanh.
Lý Trường Phong đem hai cái bình đặt ở chỗ đất trống trong phòng tạp vật xong, lại nghe Hứa Thanh yêu cầu giết một con cá lớn, "Ngươi trước kia ăn cái này?" Lý Trường Phong ngữ khí có chút không nhận ra vui buồn.
"Ta biết ngươi suy nghĩ cái gì, chờ ngươi ăn cá ta làm xong, không chừng mỗi ngày ngươi đều bắt cá trở về cho ta làm!" Nghe Tạ thẩm nói kỹ thuật nấu cá của thẩm ấy càng ngày càng tốt lên, nguyên nhân là do Tạ thúc thường xuyên bắt hai con cá đem về cho thẩm ấy làm!
"Không cần, ta cũng biết làm, ta làm cho ngươi ăn!" Nếu Hứa Thanh nói hắn làm cá, hắn liền làm theo ý Hứa Thanh, nếu hương vị không tốt, về sau kiếm nhiều tiền để cho Hứa Thanh mỗi ngày đều được ăn thịt liền tốt, cũng không thể chọc cậu sinh khí!
"Ngươi cũng đừng có chỉ biết nói không biết làm!" Hứa Thanh nhìn cá trong nồi, trêu ghẹo Lý Trường Phong.
Lý Trường Phong cũng không tranh luận, "Đúng rồi, buổi sáng hôm nay ta gặp Tạ thúc, thúc ấy nói chúng ta ngày mai tới bắt gà con!"
Hứa Thanh đã quên chuyện gà con này! "Trứng ấp đã nở rồi sao?! Ta cũng quên mất chuyện này!"
"Cũng đã nở được một thời gian, phải đợi gà con lớn một chút, thân thể cứng cáp mới cho người đến bắt, nếu bắt sớm về sau sống sót cũng không nhiều!" Múc ra chén món cá đang tản mát ra mùi thơm mê người, tức phụ nhà hắn thật là lợi hại! Cá cũng có thể làm thành món ngon như vậy, hương vị này cũng không kém thịt heo!
"Chờ ngày mai chúng ta hồi môn trở về liền đi tới nhà Tạ thẩm bắt!" Bắt về sớm một chút sẽ được ăn thịt gà sớm một chút!
"Được!"
Hai cái miệng nhỏ một cái uống cháo, một cái ăn món cá mỹ vị, rửa mặt xong rồi cùng đi ngủ, buổi sáng ngày mai còn phải dậy sớm.
Ban đêm ôm tức phụ ấm hồ hồ, trong lòng Lý Trường Phong có chút ham muốn, hán tử một khi đã ăn mặn, thật đúng là chịu không nổi trêu chọc, chính là chỉ ôm như vậy, Hứa Thanh cái gì cũng không làm, hắn cũng có thể có phản ứng! Thôi thôi, vẫn là thân thể tức phụ nhà mình quan trọng!
Hồi môn là sau thành thân một ngày lại trở về, sáng sớm khi Hứa Thanh tỉnh lại, bên cạnh đã không có người, cậu nhìn nhìn ngoài cửa sổ, trời mới tờ mờ sáng, người này đi đâu vậy? Mặc tốt quần áo đi vào phòng bếp, nhìn đến cơm sáng đã làm tốt, Hứa Thanh càng thêm nghi hoặc, người này đâu? Không bao lâu Lý Trường Phong không biết đi chỗ nào đã trở lại, trong tay còn ôm một con gà mái già.
"Ngươi đi tới Ngụy gia bắt?" Tối hôm qua Lý Trường Phong nói mang lễ hồi môn để hắn tự lo, không cần mình lo lắng bận tâm.
Trong thôn con thứ hai Ngụy gia cùng Lý Trường Phong ở quân doanh cũng là huynh đệ tương đối tốt, ngày hôm qua cũng đi theo những người khác tới nhà Hứa Thanh xem náo nhiệt, tặng lễ xong mới biết được tới cửa ở rể cư nhiên là Lý Trường Phong!
Biết Lý Trường Phong biết làm mộc, hắn sắp tới cũng muốn đón dâu, cho nên ngày hôm qua gặp được Lý Trường Phong đang muốn đi chặt gỗ, muốn nhờ Lý Trường Phong làm cho hắn hai cái tủ quần áo, Lý Trường Phong đã đáp ứng rồi, cũng không nói chuyện báo đáp, nhưng Ngụy lão nhị chính là không đồng ý, vì thế Lý Trường Phong liền hỏi nhà hắn có gà hay không, hắn nói có, cho nên Lý Trường Phong kêu hắn cho mình một con gà mái già, Lý Trường Phong sẽ làm cho hắn hai cái tủ quần áo!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)