So với Hứa Thanh bên kia thống khổ, Lý Trường Phong thì thoải mái hơn nhiều.
Sáng sớm Lý bà tử cùng Lý lão gia tử liền rời giường, nấu nước nóng cho Lý Trường Phong tắm gội, ăn chút đồ xong, Lý Trường Phong mới bắt đầu thu thập.
Đồ đạc của hắn không nhiều lắm, quần áo năm năm trước đều mặc không được nữa, vóc dáng cùng khổ người đã cao lớn hơn trước, cho nên chỉ có vài bộ quần áo, thu thập tốt quần áo xong, hắn khóa lại cửa phòng, làm động tác khởi động cánh tay, nửa ngồi nửa quỳ đem tủ rời ra chỗ khác!
Lý Trường Phong dùng tay gõ gõ khắp nơi quanh vị trí mới vừa rời tủ đi.
"Cộp cộp!" Có chỗ truyền đến tiếng vang không giống xung quanh! đôi mắt Lý Trường Phong sáng ngời, ở trong phòng tìm đồ vật trên mặt đất chỗ kia đào đào, chỉ chốc lát sau liền xuất hiện một cái hộp sắt!
Lý Trường Phong cầm lấy cái hộp chỉ lớn bằng bàn tay mình, thổi sạch sẽ rồi đặt ở trên giường, lại đem tủ dọn trở về chỗ cũ!
Đem hộp sắt mở ra, bên trong là 25 lượng bạc! Đây là tiền dành dụm hắn kiếm được từ năm mười ba tuổi tới giờ, vốn dĩ chính là để thành thân cưới vợ dùng, đặc biệt là sau khi cùng Lý Vương Thị đính hôn, hắn dốc sức làm việc kiếm tiền, sau đó lại đi tòng quân, hắn cũng không có mang theo, mà đem chôn ở phía dưới tủ.
Cái tủ kia ước chừng nặng hai trăm cân, nếu không thật sự cần thiết cũng sẽ không rời đi, bởi vì vậy Lý Trường Phong mới yên tâm đem tiền đặt ở nơi đó.
"Lý Trường Phong! Tốt không?!"
Trần Khải ở bên ngoài lớn giọng gào thét kêu Lý Trường Phong, Lý Trường Phong vội vàng đem hộp sắt đóng kỹ, bỏ vào bên trong rương quần áo nhỏ, mặc tốt lễ phục xong mới mở cửa.
"Chà chà, không thể không nói, mặc thật là đẹp a!" Trần Khải nhìn Lý Trường Phong cao lớn đĩnh bạt trước mắt khen ngợi.
"Cảm tạ!"
Hôm nay là ngày đại hỉ của mình, hắn cũng chừa cho Trần Khải chút mặt mũi, chân thành hồi đáp.
Lúc này Lý lão đại cùng Lý lão tam cũng đi tới cửa phòng Lý Trường Phong, "Mặc tốt a! Cũng thật không tồi a!"
Lý lão đại cũng tán thưởng, lão nhị nhà hắn lớn lên vốn dĩ đã đẹp, mặc quần áo tân lang lên lại càng đẹp hơn!
Ngược lại Lý lão tam lại chú ý tới lễ phục Lý Trường Phong mặc vải dệt cũng khá tốt, trong lòng nói thầm: "Chẳng lẽ trong nhà ca nhi này thật sự là giàu có?"
"Tới tới tới, đây là ta đưa cho ngươi quà tân hôn!" Trần Khải đem hộp gỗ trong tay đưa cho Lý Trường Phong.
Lý lão đại cùng Lý lão tam cũng mang theo tươi cười không thể giấu đem hộp gỗ trong tay đưa qua, nghiễm nhiên cùng thứ Tạ thẩm đưa cho Hứa Thanh giống nhau!
Nhìn quyển sách nhỏ cả đêm Lý Trường Phong đương nhiên biết đó là cái gì, dùng để làm gì, hắn bình tĩnh tiếp nhận ba cái hộp gỗ, lại bình tĩnh đem ba hộp gỗ đặt ở bên trong rương quần áo.
Trần Khải thấy vậy nhướng nhướng mày, "Xem ra các ngươi tối hôm qua dạy không ít thứ cho hắn a!" Đừng thấy Lý Trường Phong lớn tuổi như vậy, đối với chuyện giữa phu phu hai người, thật ra một chút cũng không biết.
Lý lão đại cùng Lý lão tam cười "Hắc hắc" không ngừng, cũng không nói nhiều, mọi người đều hiểu!
Lý Trường Phong đối với cha mẹ dập đầu mấy cái rồi cáo biệt người nhà, đem theo rương quần áo cùng mấy người đưa hắn tới cửa Lý lão đại, lão tam, Trần Khải leo lên xe bò ngoài cổng, đây là Lý lão gia tử bỏ tiền mời người duy nhất trong thôn có xe bò đưa Lý Trường Phong tới cửa, coi như là đi ở rể, cũng muốn lão nhị vẻ vang đi ở rể!
"Khà khà, ta còn chưa được ngồi qua xe bò đâu! Hôm nay chính là hưởng phúc của ngươi!" Trần Khải tùy tiện ngồi ở trên xe bò, vỗ bả vai Lý Trường Phong.
Lý lão đại cùng Lý lão tam cũng là lần đầu ngồi xe bò, Lý lão đại thật ra không có cảm giác gì, nhưng Lý lão tam thì trong lòng nổi mụn nhọt, vị chua bốc lên, hắn là một tú tài nhưng khi hắn đón dâu cha mẹ cũng không mời xe bò cho hắn đâu!
Thời điểm bọn họ xuất phát trời mới vừa sáng lên, thời gian tuy sớm, nhưng là trong thôn có vài hộ gia đình có người trong nhà làm hỉ sự, cũng rất náo nhiệt!
Đám người Lý Trường Phong vừa mới rời đi khỏi cổng Lý gia, Lý lão gia tử liền ở trước cổng đốt pháo, điều này có ý nghĩa nhà hắn cũng làm hỉ sự đây!
Trần Hồng trốn ở chỗ cách Lý gia không xa, trơ mắt nhìn Lý Trường Phong mặc lễ phục tân lang ngồi xe bò đi khỏi, hắn đã khóc không ra nước mắt, nghiêng ngả lảo đảo hướng trong nhà trở về, lại không cẩn thận đụng vào người khác. "Mẹ?!"
Trần bà tử một đường đi theo ca nhi nhà mình tới nơi này, tự nhiên cũng đem bộ dạng Trần Hồng si ngốc nhìn Lý Trường Phong xem vào trong mắt, trong lòng hắn vừa tức lại vừa đau!
"Ngươi a... Ngươi!! Đi! Đi về nhà!"
Bên này Lưu đồ tể đã đem trong nhà cùng trước cổng trang trí rực rỡ, Tạ thúc mới lôi kéo một xe đồ ăn lại đây!
"Tới tới tới! Lão Lưu, phụ một chút!" Tạ thúc vừa tháo dỡ đồ ăn đem tới trong phòng bếp vừa kêu Lưu đồ tể hỗ trợ!
Tạ thẩm từ trong phòng bếp đi ra, trừng mắt nhìn Tạ thúc, liếc mắt một cái: "Chuyện gì xảy ra a! Sáng sớm đã xuất phát, giờ này mới trở về!"
Tạ thúc cũng thật bất đắc dĩ a! "Hôm nay người thành thân quá nhiều, đồ ăn cũng phải tranh đoạt mới có!"
"Ngươi hăng hái như vậy làm gì! Đừng đi, ta chuyển xong đồ ăn lập tức liền đi!" Đường đi cũng cũng không gần, mang cái gì mà mang!
Tạ thẩm cũng không miễn cưỡng, vòng một cái quay trở lại phòng bếp, "Đúng rồi, kêu ngươi mua rượu đâu?"
Tạ thúc đem đồ ăn dư lại toàn bộ đưa đến phòng bếp xong, lau mồ hôi, "Ở trên xe đó!"
"Ta lấy vào rồi!" Lưu đồ tể trong lồng ngực ôm ba cái bình, ổn định vững chắc đi đến.
"Vẫn là lão Lưu ngươi có đôi tay khỏe!" Một vò rượu cũng phải hơn hai mươi cân!
"Ha ha, hôm nay hai huynh đệ chúng ta đến uống một trận sảng khoái!"
"Sảng khoái cái gì?!" Lưu thẩm bưng hai rổ hạt dưa lớn, bên trong trộn lẫn một ít kẹo, đây là đồ để người tới cửa uống rượu mừng ăn.
"Không có gì, đi thôi lão Tạ, không phải còn muốn mang cái bàn tới sao!" Lưu đồ tể nháy mắt ra dấu với Tạ thúc, "Đúng đúng đúng, chúng ta đi thôi!" Tạ thúc lập tức gật gật đầu, lôi kéo Lưu đồ tể ra cửa.
"Hừ, ta còn không biết hắn nghĩ cái gì sao!" Lưu thẩm trừng mắt liếc nhìn bóng dáng Lưu đồ tể, lẩm bẩm, Ngụy thẩm nhanh nhẹn rửa sạch đồ ăn, nghe được lời này cười ha hả.
"Hán tử nhà ta cái miệng cũng vậy, rất thích uống rượu! Bằng không hắn liền nói cả người không có sức lực!" hán tử nhà Ngụy thẩm là một người nông dân thành thật, bất quá tương phản với Ngụy thẩm mập mạp, hán tử nhà hắn rất gầy! Hôm nay cũng là đi nhà khác hỗ trợ, nên không lại đây.
"Cũng không biết thứ kia uống vào có cái gì tốt!" Tạ thẩm ghét nhất chính là mùi rượu! Cố tình Tạ thúc còn vụng trộm uống!
Tạ thúc cùng Lưu đồ tể đem cái bàn nhà bọn họ chuyển đến bên ngoài, còn mượn mấy nhà không có chuyện cần dùng đến trong thôn, mới vừa đem bàn bày tốt ở trong sân, liền nghe thấy bên ngoài truyền tới từng đợt âm thanh!
"Tân lang tới cửa!"
"Tân lang tới cửa!"
"Tân lang tới cửa!"
Theo âm thanh tiếng hô từ xa đến gần, Tạ thúc cũng ở trước cổng nhà Hứa Thanh đốt vang pháo lên! Đây là tiếng pháo vui mừng nghênh đón tân lang đến!
Hứa Thanh ngồi ở tân phòng đỏ rực được Lưu thẩm cùng Tạ thẩm trang trí, nghe tiếng pháo bên ngoài truyền vào, trong lòng nhảy nhót, Lý Trường Phong tới!
Thật xa liền nhìn thấy nhà của đệ phụ tương lai mà Lý Trường Phong nói, Lý lão đại dẫn đầu hô lên 'tân lang tới cửa!' Tiếp theo Trần Khải cùng Lý lão tam cũng thuận theo hô lên tiếp! Lý Trường Phong nhìn ngôi nhà độc nhất vô nhị xây bằng đá và gỗ dưới chân núi kia, trong mắt cũng càng ngày càng lửa nóng, đây là nơi Hứa Thanh ở, cậu đang ở nơi này chờ hắn đến!
Sáng sớm đã có âm thanh vang dội như vậy đương nhiên truyền tới trong thôn.
"Đây là âm thanh phía sau núi truyền đến?!"
"Là Hứa gia xấu ca nhi!"
"Không xấu! Không xấu! Không nghe thấy nhóm bà mai đều nói người ta mặt đã khỏi, trắng nõn sạch sẽ sao!"
"Ta nói hắn như thế nào không đáp ứng cầu hôn! Nguyên lai người ta là đón người tới cửa ở rể!"
Lý Trường Phong trước tiên xuống khỏi xe bò, tự mình tiến lại treo một quải pháo ở bên Tạ thúc không treo pháo, đốt vang pháo lên, đây là song pháo cùng reo vang!
Lý lão đại cùng Lý lão tam đánh giá cẩn thận sân Hứa gia, đây là Lý bà tử kêu bọn họ quan sát cho rõ ràng, trở về báo lại sự tình cho tốt!
Tạ thúc đứng ở trước cổng, cao giọng hô lên: "Lý gia lão nhị Lý Trường Phong, nay tự nguyện tới cửa cùng Hứa gia ca nhi Hứa Thanh kết làm phu phu! Chúc mừng hai vị tân nhân! Bách niên hảo hợp! Sớm sinh quý tử!!"
Tân nhân: Tân lang và tân phu nhân
Đây là truyền thống, vô luận là tới cửa cũng tốt, cưới vợ cũng tốt, đều phải có một vị trưởng bối ở trước cổng kêu tên hai vị tân nhân, báo cho khách nhân phu phu là ai!
Đám người Lý lão đại biểu tình có chút vi diệu, Hứa gia ca nhi này cùng "Xấu ca nhi!" kia cũng không phải là một chứ!!!
Trần Khải mắt tối lại liếc nhìn Lý lão tam một cái, nếu không phải hắn nháo phân gia, Lý Trường Phong làm sao phải cưới "Xấu ca nhi!"
"Cảm ơn vị trưởng bối này!" Lý Trường Phong cung kính đối với Tạ thúc vừa hô lớn khom lưng nói lời cảm tạ, Tạ thúc ha ha cười, "Ta họ Tạ, ừm, tức phụ nhà ta cũng là người thôn các ngươi a!"
Tạ thẩm chờ tiếng pháo trước cổng vang xong mới từ trong phòng bếp đi ra, vừa ra tới liền nghe thấy hán tử nhà mình lớn giọng!
"Chúc mừng, con rể mới, mau, nhà chính đã chuẩn bị tốt, giờ lành vừa đến, liền có thể bái đường!"
Lưu đồ tể cùng Tạ thúc cùng chiêu đãi đám người Lý lão đại này, tiểu hài tử trong thôn cũng chạy đến trước cổng Hứa gia xem náo nhiệt, người lớn cũng tới không ít, mặc kệ là tặng cái gì, nếu tiến vào sân, cũng đều được Lưu thẩm cùng Tạ thẩm chiêu đãi, Ngụy thẩm cũng đem thức ăn chuẩn bị tốt chia cho những hài tử nói lời may mắn.
Từ từ trong sân khách nhân càng ngày càng nhiều, tuy rằng đến xem náo nhiệt chiếm hơn phân nửa, nhưng một chút cũng không ảnh hưởng tâm tình vui sướng của Tạ thẩm, tân nhân kết bái, người tới càng nhiều càng có phúc khí!
Mắt thấy giờ lành sắp tới rồi, Tạ thẩm cùng Lưu thẩm tiến vào tân phòng, đem khăn voan đỏ trùm lên đầu Hứa Thanh rồi đỡ tới nhà chính bái đường!
"Giờ lành đã đến! Mời tân nhân tiến vào!!" Theo tiếng hô của Tạ thúc, Hứa Thanh một thân lễ phục màu đỏ xuất hiện ở trước mặt mọi người, làm Lý Trường Phong đang chờ đợi nhìn đến lóe mắt.
Lý Trường Phong cùng Hứa Thanh vai sát vai đối với bài vị cha Hứa, mẹ Hứa bắt đầu bái đường thành thân!
Lý Trường Phong thở hổn hển nằm nhoài trên người Hứa Thanh, nâng tay vuốt gọn mấy lọn tóc trước mặt ra phía sau, đầu tóc cũng đã ướt đẫm mồ hôi do vận động, Hứa Thanh còn ở trong dư vị vận động chưa tiêu tan, cả người mệt mỏi cùng buồn ngủ, tùy ý để Lý Trường Phong thân thể cường tráng ướt đẫm mồ hôi ôm mình, nửa ngày cũng không nói nổi một câu.
Lý Trường Phong ôm Hứa Thanh trở mình, đem thân mình làm đệm thịt cho tức phụ nhi, nhìn Hứa Thanh còn có chút thất thần, thỏa mãn mà hôn lên cái trán có chút ướt mồ hôi của Hứa Thanh.
"Có khỏe không?"
Thấy mặt Hứa Thanh vẫn còn đỏ ửng, Lý Trường Phong cẩn thận đem Hứa Thanh đặt ở trên giường, đứng dậy đi ra cửa phòng, cầm cái khăn nhỏ sạch sẽ cẩn thận lau người cho Hứa Thanh, sau đó sờ sờ đầu Hứa Thanh ánh mắt đã thanh tỉnh hơn.
"Lấy lại tinh thần?"
Nghe thấy trong giọng nói Lý Trường Phong không che giấu được đắc ý cùng trêu ghẹo, Hứa Thanh chu chu môi, không muốn tranh luận nhiều, hiện tại cậu cũng không muốn nhúc nhích!
"Chăn cùng khăn trải giường...!"
Lý Trường Phong nghe xong tiếng nói mềm mại của tức phụ nhà mình, lập tức linh hoạt đem Hứa Thanh đang nằm trong chăn cùng bế lên, kéo xuống khăn trải giường tràn ngập dấu vết mờ ám, sau đó theo lời Hứa Thanh thả cậu xuống, rồi đem khăn trải giường mới trải lên, lại cầm chăn mới lên giường, làm xong hết thảy liền đem Hứa Thanh ôm ra khỏi ổ chăn cũ chui vào ổ chăn mới trên giường, chỉnh tư thế cho Hứa Thanh đã rất buồn ngủ dựa vào trong lồng ngực mình.
"Ngủ đi..."
Sờ sờ cái mũi đo đỏ của Hứa Thanh, Lý Trường Phong có chút đau lòng hôn một cái lên tóc cậu, nhìn Hứa Thanh mang hoa tai hai bên lỗ tai, cũng biết cậu hôm nay đã phải chịu đau.
Hứa Thanh giật giật thân mình, đem khuôn mặt trắng nõn nhiễm một tầng đỏ ở trong lồng ngực Lý Trường Phong cọ cọ, tìm một tư thế thoải mái tiếp tục ngủ, Lý Trường Phong lại kéo kéo chăn ấm áp đem Hứa Thanh cùng chính mình bọc đến kín mít, đổ mồ hôi xong sẽ dễ bị cảm lạnh!
Nhìn Hứa Thanh trong lồng ngực mặt đã hoàn toàn khỏi, Lý Trường Phong trong lòng ghen tuông nồng đậm, thời điểm vào động phòng khi xốc lên khăn voan màu đỏ hắn là kinh diễm cùng vui sướng, Hứa Thanh của hắn thật quá xinh đẹp, xinh đẹp đến nỗi hắn muốn đem Hứa Thanh giấu đi, chỉ để hắn một mình thấy được, chính là Lý Trường Phong cũng biết, như vậy Hứa Thanh nhất định không vui vẻ thoải mái, cho nên, hắn sẽ mãi mãi ở bên cạnh Hứa Thanh, bồi cậu vượt qua quãng đời còn lại sau này!
Đêm đã khuya, thôn sơn sớm đã im lặng như tờ, Lý Trường Phong nhắm mắt lại nhẹ nhàng hít thở, ôm tức phụ đã ngủ say trong lồng ngực tiến vào mộng đẹp.
Giữa trưa ngày hôm sau Hứa Thanh là bị đói tỉnh, cậu cảm thấy eo lưng nhức mỏi, lắc lắc thân mình, phát hiện cả người nhẹ nhàng khoan khoái không có cảm giác dính dính mồ hôi giống trước khi ngủ, biết Lý Trường Phong đã tẩy trừ giúp mình một phen, trong lòng đối với hành động tối hôm qua của Lý Trường Phong cũng tha thứ một chút.
"Tên kia thật là làm hòa thượng quá lâu rồi!"
Cậu run rẩy ngồi dậy, lại cảm thấy mông truyền tới cảm giác là lạ khó diễn tả, eo càng đau lợi hại hơn! "Rầm!" một tiếng, Hứa Thanh lại nằm trở về trên giường, cậu không ngồi dậy nổi!! Eo đau! Tay ê ẩm! Chân nhũn ra!! Hứa Thanh thở phì phò nhấc tay lên, cố gắng dùng sức đem hai quyển sách nhỏ bên cạnh gối đầu vứt trên mặt đất, đều do thứ này, không thì mình cũng sẽ không bị lăn lộn thành dáng vẻ này!
Nghe được âm thanh trong phòng, Lý Trường Phong đang ở trong bếp hầm cháo vội vàng xốc màn cửa đi đến.
"Tỉnh a?"
Nhìn Hứa Thanh mặt đỏ bừng nằm ở trên giường, vừa bực mình vừa giận dỗi trừng mắt với mình, Lý Trường Phong cười cười sờ cái mũi, nhấc chân muốn đi qua, lại đá trúng hai quyển sách nhỏ bị Hứa Thanh ném xuống giường.
"Còn cười!!"
Hứa Thanh thẹn quá thành giận nhìn Lý Trường Phong nhặt lên hai quyển sách nhỏ cười cười.
"Ta ngồi dậy không nổi!!"
Lý Trường Phong vừa nghe, tiện tay đem sách đặt ở trên mặt tủ quần áo, ngồi xuống bên người Hứa Thanh, hà hà hơi vào bàn tay to cho ấm áp rồi luồn vào trong ổ chăn, xoa xoa vòng eo nhỏ trắng mịn giúp Hứa Thanh.
Tay Lý Trường Phong rất lớn, lực đạo cũng vừa vặn, xoa đến Hứa Thanh thoải mái rầm rì.
"Qua trái một chút, đúng đúng đúng!"
"Lên trên một chút, không đúng, lên thêm chút nữa!"
Lý Trường Phong nghe mà ánh mắt hơi tối lại, tay đang xoa xoa theo Hứa Thanh yêu cầu chậm rãi di chuyển xoa lên trên.
"Nơi này sao?"
Nói xong cũng không đợi Hứa Thanh đáp lại, lại tiếp tục hướng lên trên xoa, "Hay là nơi này?"
Bị bàn tay to không quy củ của Lý Trường Phong xoa xoa, mặt Hứa Thanh đỏ lên, nơi mẫn cảm có chút phản ứng.
"Trường Phong..."
Thanh âm này làm Lý Trường Phong hơi mỉm cười, trải qua cả đêm tiếp xúc, hắn đương nhiên biết chủ nhân của thanh âm này có cảm giác cùng mong muốn trong lòng là gì, đang lúc hắn chuẩn bị tiến công thêm một bước...
"Ọttttt...!!"
Mặt Hứa Thanh càng đỏ hơn! Cậu thật sự không muốn gặp người!!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
