Lý Bán Hạ về phòng thay bộ quần áo, ngẫm nghĩ một chút rồi lôi cuốn sổ ghi chép chi tiêu thường ngày ra. Bà tìm những khoản tiền mà cô con gái lớn đã lấy từ nhà đem về nhà chồng trong ba tháng sau khi kết hôn, cùng với một số đồ vật có giá trị như quạt máy, nhân sâm mười mấy hai mươi năm, các loại dược liệu khác, vải vóc... rồi gấp mép trang giấy lại để lát nữa tìm cho dễ.
Nhà nghèo nên bà hình thành thói quen ghi chép sổ sách, tính toán chi li từng đồng xu lẻ.
Mỗi ngày bà đều vắt óc suy nghĩ cách tiết kiệm tiền, tìm mọi cách kiếm tiền, vậy mà qua miệng cô con gái lớn lại thành "dù sao mẹ kiếm tiền cũng dễ mà".
Diêu Giản Thư cau mày nhìn cô em chồng vô tâm vô phổi, cảm thấy bất bình thay cho mẹ chồng. Sao cô cả có thể ỷ vào việc mẹ chồng thương mình mà bắt nạt mẹ chồng như thế?
Mẹ cô bảo con gái là chiếc áo bông nhỏ ấm áp của mẹ, nhưng cái áo bông này của mẹ chồng cô chắc là loại bông đen, lại còn bị thủng lỗ chỗ gió lùa tứ tung.
Lý Bán Hạ hơi sững người, mỉm cười với con dâu cả: "Không sao, mẹ lo liệu được."
Bà dặn Tô Quốc Thái chăm sóc vợ cho tốt, rồi lại đưa hai đồng cho Tô Phong Điều.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

