Tô Quốc Thái nhíu chặt mày.
Anh bực bội nói: "Mẹ chồng cô trong điện thoại nhận lời rõ ràng lắm mà, sao giờ lại lật lọng thế? Đấy là xe đạp của người ta, cô thay mặt người ta mượn rồi không trả, giờ lại bắt bọn tôi lấy xe nhà mình mang đi trả, thế là cái đạo lý gì?"
Một người già đầu rồi sao lại làm ra cái chuyện thiếu trách nhiệm đến thế cơ chứ?!
Chiếc xe đó là của Hà Đào Hoa, mẹ anh đang gây gổ với nhà bên đó, nhỡ vì chuyện này mà mẹ anh cảm thấy mình bị lép vế...
"Em không làm đâu. Mẹ chồng em đã nói thế rồi, em ngại lắm không dám từ chối đâu. Với lại có phải là không trả đâu, mọi người cứ quan trọng hóa vấn đề làm cái gì?"
Tô Hồng Anh lại nhét một miếng trứng vào miệng, ngẩng đầu nhìn Tô Quốc Thái: "Hay là anh Cả lấy xe nhà mình cho em mượn một chiếc mang về bên đấy?"
"Gớm, mẹ chồng cô cũng hay thật đấy. Con trai út nhà mình muốn lấy lòng vợ sắp cưới, lại đi mượn đồ của người khác để làm màu, coi nhà này là cái mỏ để đào chắc? Giỏi thật."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

