Tô Dân An nghĩ đến công việc tốt của mình đã mất, cô vợ sắp cưới tưởng như ván đã đóng thuyền cũng hóa thành vịt trời bay đi mất, trong lòng vô cùng phiền muộn.
Hắn không thích công việc đó là thật, nhưng đó là bát cơm sắt, bát cơm sắt mất rồi thì phải tự đi tìm việc. Nếu hắn có bản lĩnh đó thì đâu cần mẹ hắn phải chạy chọt quan hệ, tốn tiền mua việc cho hắn?
Tô Quốc Thái không thể hiểu nổi, có chút cảm giác "chỉ tiếc rèn sắt không thành thép": "Con gái người ta không màng cái gì mà gả cho chú, chú không đi làm thì lấy gì nuôi vợ nuôi con?"
"Ha ha."
Tô Phong Điều cười gượng gạo, miệng lẩm bẩm: "Chẳng phải vẫn còn mẹ đó sao?"
"Chú còn định cả đời dựa vào mẹ nuôi cả gia đình chú à?!" Tô Quốc Thái trừng mắt nhìn em trai.
Tô Phong Điều lập tức ỉu xìu, đưa tay vò đầu bứt tai, vò tóc rối như tổ gà: "Anh Cả, anh đừng nói nữa, mấy lời anh nói em không thích nghe đâu."
"Mấy việc chú làm anh cũng chướng mắt lắm rồi đấy." Tô Quốc Thái giận không chịu được.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)