"...Số tiền đó em tiết kiệm để mua đồng hồ hoa mai Thượng Hải cho mẹ." Tô Dân Hưng biến sắc, vội vàng bịa ra một cái cớ.
Câu này hắn thường xuyên nói, đến mẹ còn tin sái cổ, lừa gạt ông anh Ba chắc cũng chẳng có vấn đề gì.
Tô Phong Điều chép miệng: "Tô Dân Hưng, anh Ba mày lười chứ không có ngu nhé! Câu này chính mày có tin nổi không? Mày lén lút giấu tiền riêng mà còn nói nghe cao cả thế cơ à? Nếu mẹ không nói thì bọn tao còn lâu mới biết..."
Nói xong, hắn cười hề hề nhìn Tô Quốc Thái, vẻ mặt như đang chờ được khen ngợi: "Anh Cả, nghe có vần không?"
Tô Quốc Thái: "...Ừ."
Sắc mặt Tô Dân Hưng khó coi vô cùng.
Trong lòng hắn thầm trách mẹ không nên nói chuyện hắn giấu tiền ra. Nếu không phải nhà trường bắt buộc phụ huynh đến tham dự lễ trao giải thì chuyện số tiền đó hắn sống để bụng chết mang theo.
Giờ thì hay rồi, ai cũng có thể lôi chuyện này ra chọc ngoáy hắn vài câu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)