Nhưng cậu tuổi còn nhỏ, không giỏi nói dối.
Một chút chần chừ đó đã bị Đỗ Thanh Thần nhận ra.
Cậu giả bộ tức giận, truy hỏi: "Phụ thân lại đến tiệm cơm phải không?"
"Không... không phải..." Đỗ Như Lâm lúng túng vẫy tay phủ nhận.
Dáng vẻ của cậu bé đã tố cáo hết mọi chuyện. Đ
ỗ Thanh Thần lập tức nhíu mày, trách mắng: "Đệ không biết là bây giờ không được đến tiệm cơm sao? Đệ nhìn xem đầu ta ra nông nỗi này, nếu phụ thân xảy ra chuyện nữa thì phải làm thế nào?"
Trong ký ức, nguyên chủ là lao động chính của tiệm cơm.
Phụ thân cậu đã có tuổi, chỉ phụ giúp rửa bát đĩa. Thậm chí, mọi người trong thị trấn khi nhắc đến tiệm cơm đều gọi cậu là chủ quán, chứ không phải phụ thân cậu. Việc cậu bị thương cũng chính vì tiệm cơm này mà ra.
Tiệm cơm nhỏ là gia sản tổ truyền của nhà họ Đỗ. Dù quy mô không lớn, nhưng nhờ vị trí thuận lợi, nó trở thành mục tiêu của Trần lão gia, một phú hộ lớn nhất thị trấn.
Trần lão gia muốn mua lại tiệm cơm, nhưng nhà họ Đỗ không đồng ý.
Không chỉ vì đây là tổ nghiệp, mà tiệm cơm còn là nguồn sống duy nhất của gia đình. Nếu mất đi tiệm cơm, tiền đâu cho Đỗ Như Lâm tiếp tục học hành?
Vì thế Trần lão gia liền thuê bọn côn đồ tới quấy rối, khiến gia đình họ Đỗ luôn phải căng mình chống đỡ.
Đỉnh điểm là lần trước, khi bọn côn đồ tới ăn, vu khống rằng đồ ăn của quán không sạch, làm họ đau bụng.
Trong lúc tranh cãi, một tên đã vung ghế đập trúng đầu Đỗ Thanh Thần. Chính cú đập này đã khiến nguyên chủ tử vong rồi để cậu xuyên không đến đây.
Tiệm cơm sớm đã không thể duy trì được nữa, vậy mà phụ thân vẫn dám đến đó.
Đỗ Thanh Thần hiểu sự lo lắng của phụ thân dành cho tiệm cơm, nhưng cậu không thể chấp nhận việc ông coi nhẹ mạng sống của mình.
"Ta phải đến tiệm cơm!" Đỗ Thanh Thần trầm giọng nói.
"Không được đâu! Phụ thân bảo huynh phải ở nhà dưỡng thương. Ông ấy chỉ đi xem có ai trộm cắp gì không rồi sẽ về ngay."
"Nếu vậy, ta cũng chỉ đi xem, tiện đón phụ thân về luôn."
Cậu biết phụ thân yếu ớt lại đang mang bệnh, nếu gặp bọn côn đồ kia thì chỉ cần bị đẩy một cái cũng có thể ngã quỵ.
Nhưng cậu thì khác, lần trước bọn chúng đã sợ đến vứt ghế bỏ chạy khi thấy cậu chảy nhiều máu, vì chúng e sợ việc giết người.
Không thể ngăn cản ca ca, Đỗ Như Lâm đành lẽo đẽo theo sau. Dù cậu muốn đi một mình nhưng Đỗ Thanh Thần cũng không nỡ từ chối, đành để đệ đi cùng.
Dọc theo con đường làng dẫn ra thị trấn, quãng đường thật ra không xa lắm. Đỗ Thanh Thần cảm thấy cơ thể mình vẫn ổn, vết thương trên đầu không có dấu hiệu gì bất thường.
Đến trước tiệm cơm, quả nhiên cậu thấy bọn côn đồ đang đứng chặn trước cửa.
Phụ thân cậu bị chúng vây lại, không cho rời đi, miệng chúng liên tục gào lên: "Ăn phải đồ hỏng thì phải bồi thường chứ! Sao, đóng cửa rồi là xong à? Nhỏ thì giả chết, già thì bị bắt lại! Đều như nhau cả, mau mang tiền ra bồi thường đi!"
Đỗ Thanh Thần bước về phía trước, lúc này xung quanh đã có một đám đông người hiếu kỳ đứng xem náo nhiệt.
Cậu làm như thân thể vẫn còn rất yếu, lảo đảo bước đi.
Phụ thân cậu thấy vậy thì giật mình kinh hãi, lập tức kêu lên: "Thanh Thần!"
Đỗ Thanh Thần cúi đầu hơi thấp, để lộ chiếc băng gạc thấm máu trên trán, như vô tình cho mọi người xung quanh thấy.
Cánh tay đang băng bó cũng được cậu cố tình đưa ra trước mặt, khiến ai cũng nhìn thấy rõ ràng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)