Những điều này thật ra chẳng liên quan gì đến cậu.
Từ khi biết mình đang ở thôn Đỗ Gia, cậu đã chắc chắn rằng mình chỉ là một nhân vật quần chúng, thậm chí không có nổi cái tên trong cuốn sách này.
Cậu biết đây là thế giới trong sách bởi vì thôn Đỗ Gia ở ngay cạnh thôn Tô Gia.
Chuyện Hầu phủ tìm con năm xưa đã thành đề tài nóng hổi, khiến mấy thôn quanh vùng bàn tán suốt mấy năm.
Trong ký ức của thân xác này cũng có lưu lại chút ít thông tin về sự kiện ấy.
Gia đình Đỗ Thanh Thần và nhà họ Tô nơi nhận nuôi ca nhi của Hầu phủ, thật ra chẳng có quan hệ gì đặc biệt, thậm chí còn không phải cùng thôn.
Hai nhà chỉ có thể coi là đồng hương.
Ca nhi mà Hầu phủ nhận nuôi đã được đưa về kinh thành hơn hai năm trước. Theo như nội dung trong sách, từ khi nhân vật chính gả đi, cậu ta chưa từng quay lại.
Do vậy, nhân vật chính và Đỗ Thanh Thần gần như không có khả năng gặp gỡ. Đỗ Thanh Thần cũng nghĩ, cứ sống cuộc đời của mình là được rồi.
Cánh tay bó bột, đầu quấn vải trắng, Đỗ Thanh Thần chậm rãi bước đến ngồi dưới gốc cây trước cửa nhà.
Đã mấy ngày trôi qua kể từ khi cậu đến thế giới này, vết thương trên người đã đỡ hơn, cậu cũng bắt đầu đi lại được, nhưng người trong nhà vẫn lo lắng, không cho cậu đi xa.
Thân thể này trước đây bị người ta đánh đến chết. Đỗ Thanh Thần đoán nguyên nhân tử vong là cú đập mạnh vào đầu.
Nhân cơ hội đó, cậu giải thích rằng mình bị mất trí nhớ, nhiều chuyện đã quên sạch, và điều này không hề sai, cậu thật sự chỉ có được một phần ký ức của thân thể này.
Nhờ lý do đó, phụ thân và đệ đệ nhà họ Đỗ không hỏi thêm gì về việc tại sao lúc đầu cậu không nhận ra họ.
"Chắc là đầu óc bị thương, nên phải dưỡng thật tốt, lỡ một ngày nào đó lại quên mất phụ thân và đệ đệ thì làm sao đây?"
"Ca, sao huynh lại ra ngoài nữa? Mau quay vào nghỉ đi! Đại phu đã dặn là đầu của huynh phải được chăm sóc cẩn thận." Đỗ Như Lâm chỉ vừa rời mắt một lát đã thấy Đỗ Thanh Thần bước ra ngoài, bèn lập tức chạy tới.
Đỗ Thanh Thần mỉm cười: "Ta không sao, ngoài chút đau đầu, mọi thứ đều ổn cả."
"Ổn gì mà ổn!" Đỗ Như Lâm vẫn còn sợ hãi khi nhớ lại: "Huynh không biết lúc đó đã mất bao nhiêu máu đâu! Đại phu còn nói, mạng sống của huynh khi ấy chỉ có thể dựa vào ý trời. May mà huynh tỉnh lại, nếu không..."
Vừa nói, nước mắt cậu bé lại rưng rưng.
So với lần đầu gặp, hôm nay Đỗ Như Lâm sạch sẽ hơn nhiều, không còn là cậu bé lấm lem bùn đất.
Khuôn mặt trắng trẻo, thanh tú của cậu trở nên vô cùng đáng yêu, chỉ có điều trên mu bàn tay vẫn dính một vệt mực, khiến khuôn mặt cậu như bị tô thêm một "bông hoa lớn".
Đỗ Thanh Thần mỉm cười, trong ký ức của thân thể này, đệ đệ của cậu học hành rất giỏi, hiện đang học ở tư thục trong thị trấn. Chắc hẳn vệt mực đó là do vừa luyện chữ xong.
Nhà họ Đỗ tuy không thuộc hàng khá giả, nhưng vẫn có một tiệm cơm nhỏ ở thị trấn làm nguồn thu nhập.
Chính nhờ có tiệm cơm mà hai huynh đệ nhà họ Đỗ đều được đi học, chỉ là Đỗ Thanh Thần không có năng khiếu học hành, nên khi trưởng thành đã về tiệm cơm phụ giúp.
Ngược lại, Đỗ Như Lâm học rất giỏi, nên cả gia đình dốc toàn lực chu cấp cho cậu đi học.
"Phụ thân đâu rồi?" Đỗ Thanh Thần hỏi.
"Phụ thân... ông ấy..."
Đỗ Như Lâm ngập ngừng, nhớ đến lời dặn của phụ thân trước khi đi không được nói với ca ca rằng ông đi đâu, sợ cậu lo lắng liền lắp bắp không đáp.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)