Vậy mà hôm nay, nàng lại trở thành người đàn bà bị cả kinh thành chỉ trỏ, bị người đời mắng là “gà mái không biết đẻ trứng”.
Mà người khiến nàng mang tiếng xấu ấy, giờ đây đang ôm tân thê, đón đứa con trai đầu lòng trong tiếng chúc tụng của mọi người.
Còn nàng?
Chỉ có thể co ro giữa trời tuyết, đói đến mức ngay cả một bát cháo cũng không có được.
Phó Chỉ Toàn cụp mắt, bàn tay giấu trong tay áo chậm rãi siết chặt.
Đáy lòng nàng, từ lúc nào đã lạnh hơn cả trận tuyết ngoài kia.
“Đúng vậy.” Một người khác lập tức tiếp lời, “Quý lão phu nhân đúng là người nhân hậu. Nghe nói trước kia bà ấy vẫn luôn đối đãi với vị phu nhân kia như con gái ruột. Nếu không phải nàng ta tính tình ngang ngược, lòng dạ hẹp hòi, lại hay ghen tuông, Quý tướng quân cũng đâu đến mức phải hưu thê.”
“Quý gia quả thật phúc hậu.”
Người nọ tặc lưỡi, càng nói càng hăng:
“Bảy năm không sinh được con, chẳng khác nào gà mái không biết đẻ trứng. Đừng nói Quý tướng quân, ngay cả nhà dân thường như chúng ta cũng đã sớm hưu thê rồi. Quý gia chẳng những không bạc đãi nàng ta, giờ còn bỏ tiền phát cháo làm việc thiện. Khó trách người ta nói nhà phú quý thường tích đức, quả nhiên chẳng sai.”
……
Những lời phía sau vẫn không ngừng vang lên, nhưng Phó Chỉ Toàn đã hoàn toàn không còn nghe lọt tai.
Nàng đứng chết lặng hồi lâu, rồi đờ đẫn xoay người.
Đôi chân nặng trĩu như bị đổ chì, mỗi bước đi đều gian nan vô cùng. Nàng cứ thế lảo đảo trở về túp lều rách nát của mình, bóng lưng đơn độc nhanh chóng bị màn tuyết trắng xóa nuốt chửng.
Ha hả.
Bảy năm không sinh được con?
Nàng và Quý Văn Minh vừa mới bái đường xong, hắn đã rời đi. Một đi chính là bảy năm. Nàng lấy đâu ra cơ hội sinh hài tử?
Coi nàng như nữ nhi thân sinh?
Cho nên mới trơ mắt nhìn nàng chịu oan uổng, bị hưu bỏ, bị đuổi khỏi Quý gia, trên người chẳng có lấy một đồng bạc?
Nàng chưa từng bạc đãi bất kỳ ai.
Thậm chí, những năm tháng Quý Văn Minh không có ở nhà, nàng còn thay hắn tận hiếu, chăm sóc mẫu thân hắn như chính mẹ ruột của mình.
Cuối cùng, thứ nàng nhận được chỉ là một tờ hưu thư!
Đây gọi là Quý gia phúc hậu?
Đây gọi là Quý gia nhân từ?
Thật đúng là một gia đình ngoài miệng đầy nhân nghĩa đạo đức!
Phó Chỉ Toàn cúi đầu, khóe môi chậm rãi cong lên thành một nụ cười lạnh.
Nàng đã từng nghĩ, chỉ cần mình tận tâm vun vén, một ngày nào đó Quý Văn Minh trở về, nàng sẽ có được một gia đình thuộc về mình.
Đáng tiếc, đến tận lúc bị đuổi khỏi Quý gia, nàng mới hiểu.
Trong mắt bọn họ, từ đầu đến cuối, nàng chẳng qua chỉ là một nữ nhân không thể sinh con mà thôi.
“Nha, không ngờ trong đám dân chạy nạn này lại có một nữ nhân xinh đẹp như vậy!”
Giọng nói thô tục đột nhiên vang lên phía sau.
Phó Chỉ Toàn còn chưa kịp phản ứng, một cánh tay đã bất ngờ từ phía sau thân cây khô thò ra, túm chặt lấy mái tóc nàng.
“A!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

