Ở nhà họ Kiều, cha Kiều trước nay vẫn luôn là người nói một không hai, chẳng ai dám khi ông nổi giận mà khiêu khích uy nghiêm của người chủ gia đình như ông.
Kiều Kha là người đầu tiên!
“Kiều Kha! Mày láo xược!”
Sắc mặt cha Kiều đen sì, tức giận đập bàn đứng bật dậy: “Tao bảo mày quỳ xuống xin lỗi!”
Kiều Kha không lùi bước, cũng không thỏa hiệp: “Con không sai, con sẽ không quỳ.”
Vẻ mặt cha Kiều đầy dữ tợn, ông nghiến răng nói: “Mang thước giới đến đây cho tao!”
Theo gia quy nhà họ Kiều, người phạm lỗi sẽ bị gia pháp xử phạt.
Dụng cụ dùng để xử phạt là một cây thước giới bằng tre được chế tạo đặc biệt, dài hai thước.
Thứ này đánh vào người đau vô cùng, đau thấu tim gan.
Kiếp trước, Kiều Kha kiên quyết đòi gả cho Giang Lai, không chịu đến nhà họ Tư xung hỷ, nên đã phải chịu một trăm thước!
Không chỉ hai bàn tay bị đánh nát, ngay cả lưng cũng bị đánh đến đỏ tấy sưng vù.
Kiều Kha đã tuyệt thực mấy ngày, hiện giờ cơ thể vẫn còn vô cùng suy yếu.
Nếu cha Kiều thật sự cưỡng ép thi hành gia pháp với cô vào lúc này, cô quả thực không có cách nào phản kháng.
“Nếu cha dám động vào con dù chỉ một đầu ngón tay, thì chuyện hôn sự với nhà họ Tư, con có chết cũng không đồng ý!”
Giữa mày cha Kiều phủ một tầng âm trầm, ánh mắt lóe lên tia lạnh lẽo. Kiều Kha không nghe lời thì cứ đánh cho đến khi cô chịu nghe lời mới thôi!
Cách cả một đời, Kiều Kha đã quá hiểu người nhà họ Kiều.
Bọn họ vừa nhấc mông lên, cô đã biết bọn họ định ị ra thứ gì!
Cô cười lạnh cảnh cáo ông: “Cho dù các người ép được con đồng ý gả sang đó xung hỷ thì đã sao?”
“Các người gả con gái là để kết thông gia, chứ không phải kết thù.”
Nhà họ Kiều muốn mở bệnh viện tư nhân đầu tiên ở Ma Đô, muốn hợp tác huy động vốn với nhà họ Tư, còn muốn mượn quan hệ của nhà họ Tư để lấy được giấy phép hành nghề cho cơ sở y tế.
Kiếp trước, nhờ cuộc hôn nhân này mà nhà họ Kiều đã kiếm được quá nhiều lợi ích từ nhà họ Tư.
Bị một đứa hậu bối nắm thóp, sắc mặt cha Kiều đen như đáy nồi, hơi thở phả ra từ hai lỗ mũi cũng nặng nề hơn mấy phần.
“Rốt cuộc mày muốn thế nào?”
Kiều Kha trầm giọng nói: “Thứ nhất, nếu đã đổi hôn sự thì đổi cho triệt để. Con gả cho Tư Dã, cô ta gả cho Giang Lai.”
Không đợi cha Kiều lên tiếng, cô lại nói: “Thứ hai, đổi họ của Kiều Thiến Văn thành họ Liễu.”
“Thứ ba, con và Kiều Thiến Văn phải kết hôn, xuất giá cùng một lúc.”
“Thứ tư, con muốn một phần của hồi môn hậu hĩnh.”
Cha Kiều tức quá hóa cười: “Mày thấy mình xứng sao?”
Những lời đâm thẳng vào tim kiểu này, kiếp trước Kiều Kha đã nghe đến chai lì. Kiếp này nghe lại, trong lòng cô vẫn nhói lên một chút, nhưng chút đau đớn ấy đã không còn ảnh hưởng được đến cô nữa.
“Con và Kiều Thiến Văn đổi hôn sự, con gả cho một người sống mà như chết, cô ta gả cho người nhà quê. Rốt cuộc là cô ta chịu thiệt hay con chịu thiệt?”
“Nếu muốn nhà họ Tư không cho rằng các người tùy tiện tìm một đứa con gái để qua loa đối phó với họ, thì của hồi môn của con càng hậu hĩnh càng chứng tỏ các người coi trọng đứa con gái ruột là con đây.”
“Còn vì sao cô ta phải kết hôn cùng lúc với con, con nghĩ các người tự hiểu rõ trong lòng.”
Còn có thể vì sao?
Chẳng phải vì lo bọn họ lật lọng hay sao!
“Con cho các người một ngày suy nghĩ. Giờ này ngày mai cho con câu trả lời.”
Nói xong, Kiều Kha đi vào bếp.
Bây giờ cô sắp chết đói rồi!!!
Mẹ Kiều mang thước giới từ thư phòng ra, nhưng Kiều Kha đã chẳng thấy đâu.
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


