Kiều Thiến Văn nấp ở góc cầu thang siết chặt nắm tay, vừa cuống vừa tức đến phát điên!
Con tiện nhân đáng chết!
Độc ác quá mức!
Kiều Kha không những muốn đuổi cô ta khỏi nhà họ Kiều, mà còn muốn bắt cô ta gả cho người nhà quê!
Cô ta phải đi tìm các anh về chống lưng cho mình!
Cô ta phải gọi mấy người anh về dạy dỗ con tiện nhân này!
Địa vị của Kiều Thiến Văn cô ta trong nhà họ Kiều không phải thứ mà một con tiện nhân như Kiều Kha có thể xúc phạm!
Trong bếp, Kiều Kha lục tung các ngăn tủ tìm đồ ăn.
Cha Kiều là viện trưởng bệnh viện công, anh cả Kiều và anh tư Kiều đều là bác sĩ, còn Kiều Thiến Văn là sinh viên y khoa.
Có lẽ chính vì vậy mà người nhà họ Kiều không chỉ mắc bệnh sạch sẽ, còn có tính ám ảnh cưỡng chế.
Không những trong nhà phải được dọn dẹp sạch không một hạt bụi, mà mọi thứ bày biện cũng nhất định phải ngay ngắn, không sai một ly.
Nhớ ngày đầu tiên Kiều Kha đến nhà họ Kiều, lúc bước vào cửa, cô không chỉ bị yêu cầu xịt chất khử trùng toàn thân, mà hai chân còn phải xỏ hai túi nilon làm bọc giày, trên đầu cũng phải trùm một túi nilon để tránh tóc rụng xuống.
Sợ cô ngồi bẩn sofa, họ còn bắt cô cởi quần ngoài xuống một nửa, chỉ mặc chiếc quần thu đông bên trong để ngồi lên sofa, nếu không trong nhà sẽ sinh vi khuẩn.
Họ còn nhắc cô tuyệt đối không được đánh rắm. Nếu thật sự không nhịn nổi, nhất định phải lập tức vào nhà vệ sinh mới được đánh rắm.
Khi ấy cô vừa từ quê lên thành phố, trên người mặc chiếc quần thu đông rộng thùng thình được truyền lại từ mấy người chị, một chiếc quần màu xanh đậm có miếng vá ở đũng, phía mông còn thủng một lỗ…
Lúc đó cô thật sự rất tự ti, rất tự ti…
Trước khi đi ngủ buổi tối, cô còn bị yêu cầu gội đầu năm lần, tắm năm lượt, da trên người bị kỳ rửa đến trắng bệch.
Một bọc quần áo cô mang từ quê lên thành phố, kể cả quần áo và giày dép đang mặc trên người, đều bị đem đốt sạch trong một mồi lửa, nói là để phòng trên người cô có chấy và vi khuẩn.
Lần đầu tiên vào thành phố, đối diện với căn nhà kiểu Tây đỏ trắng xen kẽ, đối diện với những trí thức có học vấn cao, đối diện với sofa, đèn chùm, tivi màu, điều hòa, tủ lạnh… những thứ cô chưa từng nhìn thấy bao giờ…
Một con bé nhà quê chưa từng trải việc đời như cô hoàn toàn bị dọa cho choáng ngợp, căn bản chẳng có ý thức phản kháng.
Cho dù cô biết trên người mình không có chấy, nhưng suốt đường đi chen chúc trên tàu hỏa vỏ xanh, người sát người, cũng chưa chắc không bị lây.
Bọn họ bảo cô làm thế nào, cô liền làm thế ấy.
Nhưng giày rộng, không ôm chân. Đi nhanh một chút là chiếc giày có thể văng lên rất cao!
Trong bếp, nhà họ Kiều không có thói quen để cơm thừa canh cặn. Kiều Kha tìm nửa ngày cũng chỉ thấy hai gói mì ăn liền.
Hai tay cô run lên, chẳng biết vì kích động hay vì đói quá.
Cô xé một góc túi, ngấu nghiến nhét mì khô vào miệng. Những mẩu mì vụn rơi trên bàn, cô cũng nhặt lên nhét vào miệng.
Mặt bếp sạch đến mức có thể soi gương, cô chẳng hề lo ăn phải thứ không sạch sẽ.
Nhét hết một gói mì khô vào bụng, cảm giác đói cồn cào mới dịu đi đôi chút.
Gói mì ăn liền còn lại, cô dùng nước sôi ngâm.
Chưa đầy ba phút, cô đã không chờ nổi, ăn sạch mì, uống sạch cả nước canh.
Mì nước nóng hổi xuống bụng, lúc này cô mới thoải mái thở ra một tiếng mãn nguyện!
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



