Mẹ Kiều sững ra, sau đó theo bản năng lộ vẻ mừng rỡ.
Tuy Kiều Kha mới là con gái ruột của bà, nhưng đứa con gái được bà nâng niu trong lòng bàn tay, yêu thương từ nhỏ đến lớn lại là Thiến Văn.
Về lý trí, bà nên yêu thương Kiều Kha.
Nhưng về tình cảm, dù thế nào bà cũng không thể dứt bỏ tình mẹ con với Kiều Thiến Văn suốt bao nhiêu năm qua.
Bà không nỡ để đứa con gái do chính tay mình nuôi lớn đi xung hỷ cho một người sống mà chẳng khác nào đã chết.
“Con thật sự đồng ý?”
Cha Kiều đặt chén trà xuống, vẻ mặt đầy nghi ngờ.
Mấy ngày nay, đứa con gái ruột này của ông vì không muốn gả vào nhà họ Tư xung hỷ mà vẫn luôn tuyệt thực phản đối.
Sao đột nhiên lại nghĩ thông, đồng ý đi xung hỷ?
Trong lòng Kiều Kha dâng lên một trận châm chọc, ánh mắt lạnh lẽo khác thường: “Con đồng ý, nhưng con có điều kiện!”
Tình thân mà kiếp trước cô từng khát cầu, kiếp này cô không cần nữa.
Mẹ Kiều chần chừ nhìn cha Kiều một cái, thấy ông không phản đối mới hỏi: “Con có yêu cầu gì?”
Kiều Kha ngồi xuống sofa: “Nếu hai người nói hôn sự với nhà họ Tư vốn dĩ là hôn sự của con, vậy hôn sự với nhà họ Liễu đương nhiên phải là hôn sự của Kiều Thiến Văn.”
Mẹ Kiều còn chưa kịp phản ứng, cha Kiều đã sa sầm mặt, ánh mắt sắc bén xen lẫn mấy phần đe dọa.
“Rốt cuộc mày muốn nói gì?”
Kiều Kha phớt lờ ánh mắt ngầm cảnh cáo của cha Kiều: “Nếu cha nghe không hiểu, vậy con sẽ nói rõ hơn một chút.”
“Con gả cho vị hôn phu Tư Dã của Kiều Thiến Văn, còn Kiều Thiến Văn gả cho vị hôn phu Giang Lai của con.”
Sắc mặt mẹ Kiều lập tức thay đổi, bà từ chối ngay tại chỗ: “Không được! Thiến Văn không giống con, nó vẫn còn đang học đại học, sao bây giờ có thể kết hôn được!”
Đáy mắt Kiều Kha đầy vẻ châm biếm: “Kết hôn cũng đâu ảnh hưởng đến việc cô ta học đại học.”
“Vậy cũng không được!” Mẹ Kiều vẫn từ chối.
Vị hôn phu của Kiều Kha thì là cái thá gì?
Chẳng qua chỉ là một tên chân lấm tay bùn ở nông thôn!
Dựa vào đâu mà đòi cưới đứa con gái bà dốc lòng nuôi dưỡng?
Kiều Kha thản nhiên hỏi bà: “Lý do?”
Trên mặt mẹ Kiều thấp thoáng mấy phần kiêu ngạo.
“Xét xuất thân, học vấn, năng lực hay tiền bạc, nó có điểm nào xứng với Thiến Văn nhà mẹ?”
Trong mắt Kiều Kha tràn đầy vẻ mỉa mai và giễu cợt: “Cô ta chỉ là con gái nuôi mà không thể gả cho một tên chân lấm tay bùn ở nông thôn làm vợ, còn con là con gái ruột lại phải đi xung hỷ cho một người sống mà như chết, rồi thủ tiết khi chồng vẫn còn sống?”
Mẹ Kiều cuống lên, ánh mắt nhìn Kiều Kha có thêm mấy phần không vui.
“Sao có thể giống nhau được?”
“Con là con gái ruột của chúng ta, hôn sự với nhà họ Tư vốn dĩ phải là của con!”
Kiều Kha như cười như không: “Con và Kiều Thiến Văn đều đã có hôn ước. Nếu đã muốn đổi hôn sự thì phải đối xử công bằng như nhau, nếu không người ta sẽ nói nhà họ Kiều lấy con gái ruột ra để trèo cao, nhưng đến hôn sự của con gái nuôi lại chê nghèo ham giàu!”
Mẹ Kiều vừa xấu hổ vừa tức giận, ánh mắt tràn đầy vẻ giận dữ.
“Ai cho mày lá gan nói chuyện như thế?”
“Mày có giáo dưỡng hay không?”
Kiều Kha thản nhiên nói: “Mẹ có giáo dưỡng. Mẹ không những có giáo dưỡng, mà còn trèo cao, chê nghèo ham giàu!”
Mẹ Kiều tức đến mức ôm ngực, nom như sắp bị chọc cho ngất xỉu: “Mày! Mày muốn chọc mẹ tức chết đấy à!”
Nhà họ Liễu nuôi con gái bà thành ra thế này đây!
Cũng chưa nói một cô gái lớn lên ở nông thôn mà lại không biết làm việc, không biết làm việc nhà, ngày ngày chỉ biết lêu lổng ở quê!
Chỉ riêng cái tính không coi trưởng bối ra gì, ngỗ nghịch bất hiếu này thôi, nó đã chẳng bằng nổi một phần của Thiến Văn do bà nuôi lớn!
Cha Kiều sa sầm mặt quát: “Láo xược!”
“Đồ khốn! Mày nói chuyện với mẹ mày kiểu gì vậy?”
“Bây giờ lập tức quỳ xuống xin lỗi mẹ mày cho tao!”
Kiếp trước, Kiều Kha đã quỳ vô số lần ở nhà họ Kiều.
Kiếp này, cô mang theo đầy bụng căm hận sống lại, thân thể một trăm cân thì có đến chín mươi chín cân là xương phản nghịch!
“Con có nói sai đâu, tại sao phải xin lỗi?”
“Sự thật đã bày ra trước mắt rồi mà còn muốn dựng đền thờ trinh tiết cho mình? Đúng là vừa làm đĩ vừa muốn lập đền thờ!”
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


