Trì Tuệ nhướng mày về phía cửa: "Mẹ, mẹ còn chưa hỏi Bảo Châu mà, sao lại không thể để em ấy gả cho Chu Khải?"
Vương Thái Phượng nhìn theo hướng của cô.
Trì Bảo Châu đang đứng lấp ló ở cửa, vẻ mặt đầy chột dạ.
Thấy mẹ nhìn mình, cô ta nở nụ cười: "Mẹ, con chỉ định vào phòng lấy chút đồ thôi. Mẹ với chị đang nói gì thế? Mọi người ngoài kia đang chờ kìa."
Vương Thái Phượng khoát tay, chẳng có chút kiên nhẫn: "Đi đi, làm việc của con đi, mẹ đang bàn chuyện quan trọng với chị con."
"Chuyện gì vậy? Con còn nghe thấy tên mình nữa mà."
Trì Bảo Châu bước vào, ôm cánh tay Vương Thái Phượng, cười tươi rói: "Không phải là chuyện tiền sính lễ à? Con thấy chị nói đúng mà, để con gả cho anh Chu Khải cũng được."
"Đến lúc đó, mẹ muốn dùng tiền thế nào cũng được, đưa cho con hay không cũng chẳng sao."
Cô ta đâu phải kẻ thiển cận.
Năm trăm đồng so với lợi ích từ việc gả cho Chu Khải, chẳng đáng là gì.
Vương Thái Phượng nhìn chằm chằm Trì Bảo Châu một lúc.
Một bên là con gái.
Một bên là con trai...
Cuối cùng, bà ta đưa ra quyết định.
Ở thôn Đại Hà, thế này đã không tệ rồi.
Cũng không khiến ai nghĩ rằng nhà họ Quý coi thường Trì Tuệ.
Vương Thái Phượng và Hà Thúy Văn thì cười tươi rói.
Còn Trì Tuệ chỉ biết bất lực.
Nhưng Quý Nguyên Sơ có ý tốt, nếu cô cứ từ chối mãi cũng không hay.
Sau khi hai người đến nhà đội trưởng lấy giấy giới thiệu xong, Quý Nguyên Sơ đưa cô về nhà.
Trên đường đi, anh cúi đầu chỉ thấy mái tóc mềm mại của cô, ngón tay khẽ động.
"Anh còn chút tiền."
?
Trì Tuệ ngơ ngác chớp chớp mắt.
Anh bỗng dưng nói mình có tiền, chẳng đầu chẳng đuôi gì cả.
Quý Nguyên Sơ mím chặt môi, nói từng chữ một: "Em yên tâm, anh sẽ cho em cuộc sống tốt."
Giọng điệu và biểu cảm của anh lúc nói những lời này vô cùng nghiêm túc.
Dù không hiểu sao anh lại nói vậy, Trì Tuệ vẫn mỉm cười gật đầu: "Em tin anh."
"Ừ."
Quý Nguyên Sơ cúi đầu nhìn cô, yết hầu khẽ động.
"Vào nhà đi, sáng mai anh sẽ đến đón em."
"Vâng."
Trì Tuệ bước lên hai bước, rồi quay đầu vẫy tay với anh: "Anh về sớm đi nhé, trên đường nhớ cẩn thận nha~"
"Ừ."
Đợi đến khi Trì Tuệ đã vào hẳn trong nhà, Quý Nguyên Sơ mới quay người bước đi về nhà mình.
Nghĩ đến câu "trên đường nhớ cẩn thận" vừa rồi của cô, trong mắt anh cuối cùng cũng lóe lên chút cảm xúc.
Trước giờ anh không mấy mong chờ chuyện hôn nhân.
Nhưng giờ nghĩ lại, có vợ cũng không tệ như anh tưởng.
...
Buổi tối, nhà họ Trì ăn thức ăn thừa từ bữa trưa.
Trì Tuệ đang bận tâm đến chuyện khác, không có hứng ăn uống, chỉ gắp vài miếng qua loa.
Thế này vừa vặn giống hệt thói quen của nguyên chủ, vì sợ bị người nhà trách móc nên mỗi lần chỉ ăn no ba phần, chẳng ai thấy lạ.
Sau bữa cơm, mọi người như thường lệ vứt bát đũa đó, chờ người khác rửa.
Trước kia đều là Trì Tuệ rửa bát.
Nhưng Trì Tuệ ghét nhất là việc rửa bát.
Cô giả vờ như không thấy, đặt bát đũa lên bàn.
Trì Đại Bảo là người cuối cùng ăn xong, vừa ăn xong đã như thói quen sai bảo Trì Tuệ: "Đi, rót cho anh cốc nước, tiện thể rửa bát luôn."
"Nước gì cơ?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)