Gia đình như vậy mà gom đủ 500 đồng còn khó.
Huống chi nhà Quý Nguyên Sơ.
Nhà anh chỉ có hai bố con, mà bố anh còn bệnh tật triền miên.
Dù mười năm có lẽ cũng chẳng tích cóp được 500 đồng!
Vậy mà Vương Thái Phượng còn định giữ hết tiền sính lễ.
Có lẽ bà ta sợ cô bị gia đình chồng bắt nạt nên mới nói như vậy, giả bộ như thật sự vì lo cho cô.
Trì Tuệ thấy ghê tởm.
Cô khép mắt lại, cố gắng bình tĩnh.
"Mẹ, hoàn cảnh nhà anh Quý mẹ cũng biết rồi. Họ có bao nhiêu tiền chứ? Phải rồi, không cần nhắc đến tiền sính lễ nữa. Mẹ định cho con bao nhiêu của hồi môn vậy?"
"Cái gì?"
Vương Thái Phượng trừng mắt lườm cô một cái, giọng đầy khó chịu: "Ra ngoài nói chuyện với tao!"
Quý Nguyên Sơ định lên tiếng giữ cô lại, nói rằng anh không nghèo đến mức đó.
Nhưng khi cúi xuống, anh thấy bàn tay trắng muốt của Trì Tuệ đang lén vẫy anh dừng lại.
Anh im lặng, nuốt lời định nói vào trong.
Dù sao kết hôn rồi, tiền của anh cũng là của cô.
Sử dụng thế nào, khi nào cần dùng, đều do cô quyết định.
Vương Thái Phượng kéo tay Trì Tuệ nhanh chóng đi vào trong phòng.
"Con ranh này, mày có biết năm trăm đồng này quan trọng với nhà mình thế nào không? Mày muốn nhìn anh hai mày ngồi tù à?"
Trì Tuệ vừa đứng chưa vững đã bị Vương Thái Phượng chửi xối xả.
"Bây giờ thì hay rồi, Chu Khải tốt lành không lấy, lại muốn lấy Quý Nguyên Sơ. Tao đã đồng ý, kết quả tao muốn Quý Nguyên Sơ coi trọng mày, đòi nhiều sính lễ hơn, thì bị cái đứa ngu ngốc là mày làm hỏng hết rồi!"
Trì Tuệ cúi đầu, lí nhí nói: "Trên đường đi, anh Quý có nói với con rằng nhà anh ấy không có tiền, nhiều nhất chỉ đưa được ba mươi đồng. Nhưng bố anh ấy là thợ mộc, có thể làm đồ gỗ mới cho nhà mình."
"Với lại mẹ nói muốn họ coi trọng con, thì nhà mình cũng phải cho nhiều của hồi môn chứ. Thỉnh thoảng mẹ ghé thăm con, mang đồ cho con, họ sẽ phải tôn trọng con thôi.”
Vương Thái Phượng: "..."
"Con nhóc này hôm nay ăn nói sắc bén ghê nhỉ. Mày mới bao nhiêu tuổi chứ, tao ăn muối còn nhiều hơn mày ăn cơm đấy, đừng có mà cãi tao!"
Trì Tuệ gật đầu: "Mẹ nói đúng, con đúng là chưa được ăn cơm trắng bao giờ."
Lời này thì Vương Thái Phượng nói trúng rồi.
Từ nhỏ đến lớn, Trì Tuệ thật sự chưa được ăn nhiều cơm trắng.
Toàn là cháo rau dại hay bánh ngô đen sì.
Cơm trắng?
Đừng có mơ!
Sắc mặt Vương Thái Phượng vừa dịu lại liền căng thẳng trở lại.
Bà trừng mắt nhìn Trì Tuệ: "Hay là... mày vẫn..."
"Hay để Bảo Châu gả cho Chu Khải đi, thế là vừa có tiền, mà Bảo Châu cũng được như ý!"
"Mày nói cái gì hả? Bảo Châu sao có thể gả cho cái loại như Chu Khải được!"
Nghe đến chuyện gả Trì Bảo Châu cho Chu Khải, Vương Thái Phượng như bị giẫm phải đuôi, lập tức thét lên.
Xem ra, Vương Thái Phượng quả thật biết rõ Chu Khải không bình thường.
Trì Tuệ cười lạnh trong lòng.
Miệng thì nói Trì Bảo Châu là con gái cưng nhất.
Nhưng giữa con trai và con gái, bà ta vẫn chọn hy sinh con gái.
Nhưng Trì Tuệ không hề cảm thấy Trì Bảo Châu đáng thương.
Vì đó là những gì cô ta tự chuốc lấy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)