Lúc này Lâm Dược Phi đột nhiên lại lôi chuyện này ra nói lại, Lữ Tú Anh đầy ngờ vực, không hiểu sao bỗng dưng con trai nhắc chuyện này để làm gì.
Lâm Dược Phi đáp lại Lữ Tú Anh: "Mẹ, giờ mẹ còn có thể đến trường tiểu học để giữ chỗ được không thế? Mẹ cứ nói với lãnh đạo là điều mẹ đến đó đi."
Lữ Tú Anh lấy làm kinh hãi: "Tại sao?"
Lâm Dược Phi khẽ thở dài, kiếp trước Lữ Tú Anh cực kỳ hối hận vì mình không đi làm quản lý hồ sơ. Một người khác trong xưởng muốn được làm công việc nhàn hạ nên đến trường tiểu học xin làm quản lý hồ sơ.
Sau này nhà máy kéo sợi bông phá sản, nhưng trường mầm non, tiểu học, trung học của nhà xưởng vẫn giữ nguyên, tất cả con em trong trường đều quy về thuộc quản lý của thành phố. Về sau giáo viên trong trường cũng được cấp biên chế của giáo viên, đến giáo viên quản lý hồ sơ cũng được liệt kê luôn vào biên chế, tất cả ai cũng đều thuộc về biên chế giáo viên.
Nhưng thời điểm này, lương của giáo viên còn thấp hơn lương của nữ công nhân kéo sợi.
Nhưng sau đó dần dần bằng nhau.
Rồi lại sau đó nữa, lương của giáo viên sẽ cao hơn lương của công nhân. Đợi cho đến khi Lữ Tú Anh về hưu, tiền lương hưu lại càng kém xa, trong tương lai hiệu quả và lợi ích của nhà xưởng kéo sợi bông không khả quan nên tiền lương hưu của công nhân cũng bị cắt xén bớt, sau khi Lữ Tú Anh về hưu đồng lương hưu bà nhận được rất ít ỏi. Một tháng cũng chỉ hơn một ngàn đồng nhân dân tệ, còn lương hưu của giáo viên cao hơn tận mấy ngàn.
Lữ Tú Anh thường xuyên nhắc tới: "Lúc trước thật nên đến trường tiếu học quản hồ sơ, ai mà có ngờ được đâu chứ?"
"Thời điểm ấy ai cũng nghĩ là làm công nhân lương ổn hơn, làm giáo viên lương không nhiều. Có ai mà ngờ vật đời sao dời, về sau lại đổi ngược lại cho nhau đâu chứ."
Chỉ là những nguyên do trên, lúc này Lâm Dược Phi có nói thì Lữ Tú Anh cũng chẳng tin.
"Mẹ, mẹ cứ đến trường tiểu học làm giáo viên quản lý hồ sơ đi, trong tương lai lương hưu của giáo viên cao hơn công nhân nhiều lắm đấy." Lâm Dược Phi nói.
Lữ Tú Anh không mảy may do dự mà khoát tay: "Chuyện đó là không thể nào xảy ra đâu."
Lâm Dược Phi cho rằng thực sự xảy ra.
"Lương có hơi thấp chút cũng không sao đâu mẹ. Dù sao con cũng sắp đi làm kiếm tiền rồi, con sẽ nuôi cả nhà mình."
Lữ Tú Anh nghe thấy những lời của Lâm Dược Phi, mặt mày rạng rỡ như hoa nở.
Thứ Lâm Dược Phi thực sự quan tâm không phải là tiền, lý do anh rất muốn mẹ mình đổi công việc khác là bởi vì chế độ làm việc ba ca luân chuyển thực sự là quá hại sức khỏe. Cứ 7 ngày làm ca ngày thì lại 7 ngày làm ca giữa và lại nối tiếp với 7 ngày làm ca đêm, làm ca giữa và ca đêm đều phải thức đêm, thời gian nghỉ ngơi và làm việc bị xáo trộn trong một khoảng thời gian mấy năm dài đằng đẵng.
Bây giờ Lữ Tú Anh đã xuất hiện một số triệu chứng ban đầu của chứng suy nhược thần kinh, rất khó đi vào giấc ngủ, giấc ngủ thì lại rất nông.
Càng lớn tuổi, bệnh suy nhược thần kinh của Lữ Tú Anh càng ngày càng trầm trọng. Mỗi đêm bà đều phải phụ thuộc vào thuốc ngủ nhưng cũng chỉ chợp mắt được vài tiếng. Chất lượng giấc ngủ không tốt thì đương nhiên sức khỏe cũng suy yếu cơ thể, cũng theo đó mà sinh ra đủ thứ bệnh khác.
Lãng tai, tay chân đau nhức, dãn tĩnh mạch, đây đều là những bệnh nghề nghiệp để lại vì làm việc trong nhà xưởng từ khi còn trẻ.
Lâm Dược Phi không muốn mẹ mình phải tiếp tục vất vả làm việc trong xưởng nữa. Dự định lúc đầu của anh là chờ đến khi bản thân có thể kiếm được ra tiền sẽ để mẹ bán đứt thâm niên, sớm về hưu.
Nhưng mà hôm nay nghĩ đến cơ hội được điều qua trường tiểu học để quản lý hồ sơ, Lâm Dược Phi thấy hợp hơn so với việc để bà về hưu sớm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


