Lâm Dược Phi sững người chốc lát: "Được ạ."
Lâm Tiếu kích động hơn anh trai cô nhiều: "Cuối cùng thì mẹ của con cũng có thời gian đi rồi."
Kỳ nghỉ hè vừa bắt đầu Lâm Tiếu đã xin mẹ dắt cô về quê thăm bà ngoại, nhưng mà mẹ vẫn cứ phải đi làm suốt. Cô thì cứ đợi hoài đợi mãi, mong chờ rồi lại chờ mong cuối cùng cũng mong được ngày ấy xuất hiện rồi.
Lâm Tiếu viết lại câu này vào nhật ký và lấy nó làm tựa đề bài nhật ký của mình "Nhật ký về thăm quê", cô còn đặc biệt dành riêng một bài nhật ký chỉ để viết về việc về thăm quê nữa.
Lâm Tiếu là một tay bà ngoại nuôi nấng đến lớn khôn, trước khi cô vào học tiểu học bà ngoại vẫn luôn sống ở nhà cô để giúp mẹ trông nom cô.
Xưởng kéo sợi bông có cả nhà trẻ và trường mầm non, nữ công nhân trước khi đi làm sẽ đưa con đến đó, chờ tới khi tan ca sẽ lại đón con về nhà.
Nhưng mà nhà trẻ và trường mầm non của nhà xưởng điều kiện quá kém, bọn trẻ không bị va đây đập đó đã là may.
Bát ăn cơm được rửa qua với xà phòng rửa chén rồi chỉ tráng qua với nước một lần coi đấy là đã sạch rồi, cốc uống nước chỉ được súc xơ qua dưới vòi nước rồi chất chồng chất đống lên nhau.
Lữ Tú Anh lại mắc bệnh sạch sẽ, sau khi nhìn thấy thì không chịu được.
Nhưng thực là bà cũng chẳng còn cách nào khác, bà đi làm nên không thể nào trông con được bởi vậy chỉ đành cắn răng mà đưa Lâm Tiếu đến học ở đấy.
Nhưng dù vậy sức đề kháng của Lâm Tiếu lúc bé lại cực kỳ yếu, chỉ cần đứa trẻ chơi chung bệnh thì chắc chắn Lâm Tiếu cũng sẽ bị lây bệnh của bạn.
Thân nhiệt của Lâm Tiếu lại còn đặc biệt dễ nóng, ngày nào cũng phải uống thật nhiều nước. Lữ Tú Anh còn cố tình gặp riêng cô giáo nhà trẻ nhờ cô cho Lâm Tiếu uống nhiều nước, thế nhưng cô giáo lại chớ hề đoái hoài gì đến chuyện này.
Lâm Tiếu cũng chỉ như bao bạn nhỏ khác, hàng ngày vào mỗi buổi sáng xếp hàng được uống một cốc nước, buổi chiều xếp hàng lại được uống thêm một cốc nước, chưa được mấy ngày cổ họng sưng tấy đau nhức, amidan nhiễm trùng.
Đến bệnh viện khu xưởng khám bệnh, bác sĩ nói cần phải phẫu thuật cắt bỏ amidan, doạ Lữ Tú Anh sợ khiếp vía.
Bà một mực không chịu để con gái mình làm phẫu thuật cắt bỏ amidam, mà chỉ dựa vào việc truyền dịch để giúp con hạ sốt.
Một đứa bé mới chỉ tí tuổi đầu như Lâm Tiếu, mạch máu trên tay còn quá nhỏ để lấy được ven nên việc truyền dịch phải ghim kim ngay trên trán.
Lữ Tú Anh không biết mình đã thầm rơi biết bao nhiêu là nước mắt.
Sau hai lần đổ bệnh của Lâm Tiếu, Lữ Tú Anh nhận thấy thực sự không thể đưa con trẻ đến nhà trẻ kia học được nữa bèn xin nhờ tới sự giúp đỡ bà ngoại Lâm Tiếu - Lý Vân Châu, nhờ bà trông cháu hộ.
Lý Vân Châu chăm Lâm Tiếu từ nhỏ cho đến khi cô đến tuổi đi mẫu giáo, chỉ vừa mới về đến quê đã lập tức chạy ngược lên thành phố lại, bà trách Lữ Tú Anh: "Sao con không nói với mẹ sớm."
"Con xem nó bệnh thành thế này, mặt của Tiếu Tiếu hóp hẳn vô thế này luôn rồi."
Sau đó Lý Vân Châu lại ở nhà Lâm Tiếu thêm ba năm nữa, bà trông Tiếu Tiếu cho đến khi cô đi học tiểu học mới thực sự về lại quê nhà sinh sống. Bà không quen sống trên thành phố, sống ở nông thôn thoải mái tự do, trước sân nhà trồng được đủ loại rau cỏ, còn nuôi thêm được dăm ba con gà.
Lữ Tú Anh nhắc lại quá khứ, chợt làm Lâm Dược Phi nhớ tới một chuyện: "Mẹ này. Lúc Tiếu Tiếu còn bé, không phải nhà xưởng cũng chiếu cố đến mẹ ư? Để mẹ đến trường tiểu học quản hồ sơ ấy?" Lâm Dược Phi lên tiếng hỏi.
Lữ Tú Anh cũng mù mờ trả lời anh: "Đúng là có chuyện đấy, sao thế?"
Lúc ấy Lữ Tú Anh không chút do dự mà từ chối, trong xưởng đúng thật là chiếu cố bà, nếu bà chuyển từ công việc là công nhân kéo sợi bông sang quản lý hồ sơ trường tiểu học, vấn đề nuôi dạy con cái sẽ được giải quyết.
Tuy công việc quản lý hồ sơ tự do, thời gian linh hoạt giúp Lữ Tú Anh vừa có thể vừa đi làm vừa chăm sóc hai con ở nhà.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)