Bây giờ là năm 1968, tình hình bên ngoài vô cùng hỗn loạn. Trường học ngừng học để đấu tranh cách mạng, trong thành phố liên tục xảy ra đấu tranh bằng vũ lực lẫn tranh luận. Hôm qua còn là bạn bè thân thiết, hôm nay đã trở mặt thành thù, ném lựu đạn vào nhau. Người này tố cáo người kia, người kia lại báo cáo người này, khiến ai nấy đều sống trong nơm nớp lo sợ. Từ nhà máy đến cơ quan, trường học, tất cả đều rối tung rối mù.
Ngày 22 tháng 12 năm nay, Nhân Dân Nhật Báo đăng chỉ thị mới nhất của lãnh tụ tối cao:
“Thanh niên trí thức về nông thôn, tiếp nhận sự giáo dục lại của nông dân bần nông và trung nông, là việc hết sức cần thiết.”
Chỉ thị vừa được ban xuống, đội tuyên truyền công nhân của trường lập tức xuất động, tích cực vận động học sinh về nông thôn.
Năm nay Trần Kính Thảo tốt nghiệp cấp ba, đương nhiên cũng phải về nông thôn theo chính sách. Trần Xuân Hà đã nghĩ đủ mọi cách nhưng đều vô ích. Bà từng định nhờ dì cả giúp đỡ, đáng tiếc dì cả và dượng đang bị người ta nhòm ngó, tìm cách tố cáo, còn chị họ và anh họ đều đã đi xây dựng vùng biên cương.
Trần Xuân Hà còn từng tính chuyện xin nghỉ hưu trước, để Trần Kính Thảo tiếp nhận công việc của mình. Trần Kính Thảo nghĩ mẹ mới bốn mươi tuổi mà đã phải nghỉ hưu thì quá sớm nên không đồng ý. Hơn nữa, cho dù lần này cô có tránh được, vài năm nữa em gái Trần Thanh Tùng cũng phải xuống nông thôn.
Khoảng mười một rưỡi, Trần Xuân Hà tan ca trở về. Thấy tinh thần Trần Kính Thảo tốt hơn buổi sáng đôi chút, trong lòng bà mới hơi nhẹ nhõm.
Trần Kính Thảo nói:
“Mẹ, con hâm lại bánh bao còn thừa buổi sáng, nấu thêm cháo, trộn một đĩa dưa muối thái sợi. Trưa nay hai mẹ con mình ăn tạm nhé.”
Buổi trưa Trần Xuân Hà chỉ có một tiếng nghỉ ngơi, nên nhà bà thường ăn uống khá đơn giản.
Trần Xuân Hà gật đầu:
“Được, trưa nay ăn tạm một chút. Tối mẹ hầm canh xương cho con, bồi bổ tử tế.”
Hai mẹ con vừa ăn vừa trò chuyện. Trần Kính Thảo nhìn người mẹ trước mặt, cảm thấy vừa quen thuộc vừa xa lạ.
Thấy con gái cứ ngây người nhìn mình, Trần Xuân Hà không khỏi sờ lên mặt, nghi hoặc hỏi:
“Mặt mẹ lại dính mực in à?”
Bà làm việc trong xưởng in, chuyện bị dính mực là thường ngày.
Trần Kính Thảo lắc đầu:
“Không có.”
Cô chợt nhớ đến em gái Trần Thanh Tùng, thuận miệng hỏi:
“Thanh Tùng đâu rồi? Sao em ấy không về ăn cơm?”
Trần Xuân Hà ngạc nhiên:
“Mấy hôm trước nó cứ nằng nặc đòi đi Diên An hành hương cùng bạn học, bị con đuổi sang nhà dì cả rồi. Con quên rồi à?”
Trần Kính Thảo vội giải thích:
“À, con nhớ ra rồi. Con sốt đến mức đầu óc cứ mơ hồ.”
Trần Xuân Hà đặt đũa xuống, lo lắng nhìn Trần Kính Thảo:
“Hay chiều nay lại đến bệnh viện kiểm tra một lần nữa?”
Không hiểu sao bà cứ cảm thấy đứa con này ngơ ngơ ngẩn ngẩn, đừng nói là sốt đến hỏng cả đầu.
Trần Kính Thảo lắc đầu:
“Không cần đâu, giờ con khỏi rồi.”
Trần Xuân Hà nói:
“Sáng nay, bố con đặc biệt gọi điện đến xưởng in. Ý của ông ấy là muốn con về quê ông ấy xuống đội sản xuất. Ông bà nội, các bác, các chú của con ít nhiều cũng có thể giúp đỡ con, ít nhất sẽ không để người ngoài bắt nạt con. Con thấy thế nào?”
Quê nội của cha, Trần Kính Thảo đã về đó vài lần. Nói thật lòng thì ấn tượng chẳng tốt đẹp gì. Quy củ bên đó đặc biệt nhiều, khiến người ta thường xuyên có cảm giác ngột ngạt.
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


