Năm 1968…
Mùa đông năm 1968, thành phố Hà Dương, tỉnh Đông Hoa.
Tuyết bay tán loạn, gió bấc gào thét từng cơn. Người đi đường rét đến mức rụt vai co cổ, ai nấy đều vội vã bước đi.
Trần Xuân Hà ở số 11 ngõ Đồng Hoa thức dậy, rửa mặt đánh răng như thường lệ.
Năm nay bà bốn mươi tuổi, vóc người tầm thước, thân hình cân đối, khí chất trầm ổn. Chỉ khác ngày thường là nơi khóe mắt đuôi mày hôm nay vương một tầng u sầu.
Bà thay một cục than mới vào lò, đậy kín lại, đặt nồi hấp hai tầng lên bếp cho ấm. Sau đó, bà mới nhẹ nhàng đẩy cửa phòng cô con gái lớn Trần Kính Thảo, đi đến bên giường, đặt tay lên trán con gái thử nhiệt độ. May mà không còn nóng như trước.
Trần Xuân Hà dịu giọng nói:
“Cơm mẹ để phần cho con rồi, đang ủ ấm trên bếp. Lát nữa dậy nhớ ăn, sau khi ăn nửa tiếng thì uống thuốc. Mẹ đi làm đây.”
Trần Kính Thảo mơ màng đáp một tiếng.
Trần Xuân Hà thở dài, đứng bên giường chần chừ hồi lâu rồi mới xoay người đi chuẩn bị đồ đạc mang theo. Bà quàng khăn, đeo găng tay, mở cửa. Gió lạnh buốt lập tức ập thẳng vào mặt, khiến bà không khỏi rùng mình. Không cần bà đóng cửa, gió đã “rầm” một tiếng, giúp bà đóng sập cửa lại.
Trong nhà lại chìm vào yên tĩnh.
Trần Kính Thảo nằm trên giường nhắm mắt giả vờ ngủ, nhưng trong đầu lại như có thiên quân vạn mã chạy loạn.
Bốn ngày trước, chẳng hiểu sao cô đột nhiên đau đầu phát sốt. Sau khi đến bệnh viện tiêm một mũi, cô liền rơi vào hôn mê. Ký ức kiếp trước bất chợt thức tỉnh, vô số ký ức ào ạt tràn vào đầu cô, hoàn toàn không kịp đề phòng.
Kiếp trước, sau khi cha mẹ ly hôn, mỗi người đều lập gia đình mới. Hai bên lần lượt sinh cho cô thêm một đứa em trai, còn cô trở thành một nhành cỏ dại chẳng ai quan tâm.
Ban đầu, cô phải nay đây mai đó, lần lượt ở nhờ nhà họ hàng. Đến khoảng mười tuổi, cô đã chịu đủ cảnh ăn nhờ ở đậu, bèn dứt khoát sống một mình. Có lúc cha mẹ quên đưa tiền sinh hoạt, cô liền thẳng tay đến tận công ty của họ đòi tiền.
Trần Kính Thảo cứ thế ngoan cường, bất chấp tất cả mà sống đến hai mươi bảy tuổi. Cô mua được một căn nhà nhỏ cho riêng mình, cải tạo một chiếc xe nhà, dẫn theo chú chó đi du lịch khắp Trung Quốc một vòng. Nào ngờ chỉ vì một trận cảm cúm mà lại đến nơi này.
May mà trước khi lên đường du lịch, cô đã lập di chúc. Nếu mình chết trước, nhà, xe và chú chó sẽ do người chị họ thân thiết nhất với cô thừa kế.
Mẹ hiện tại của cô tên Trần Xuân Hà, làm việc ở xưởng in. Cha là Vương Chí Cương, con rể ở rể nhà vợ, lúc này đang xây dựng công trình tuyến ba ở vùng núi Tây Nam. Cô còn có một cô em gái mười hai tuổi tên Trần Thanh Tùng. Ông bà ngoại đều đã qua đời. Cha mẹ đều là công nhân viên chức, điều kiện gia đình tuy không thuộc hàng khá giả nhưng cũng hơn nhiều nhà khác.
Trần Kính Thảo vô cùng hài lòng với gia đình hiện tại. Những người thường xuyên đọc tiểu thuyết đều biết, xuyên đến một gia đình bình thường tốt đẹp khó khăn đến mức nào.
Nhà cô không có ông bố bạo lực, em trai trọng nam khinh nữ, mẹ chịu ấm ức. Bởi cha cô là con rể ở rể nên về mặt địa lý đã cách ly khỏi đám ông bà nội cùng các bác, chú cực phẩm.
Em gái Trần Thanh Tùng thì giống hệt một con chó chăn cừu lai tinh lực dồi dào, tâm tư còn chẳng nhiều bằng chó chăn cừu Border Collie, hoàn toàn không đủ sức để giúp cô tranh đấu trong chuyện gia đình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


