Ngày hôm sau, Lý Tuấn Nghị cùng Cao Lương đưa Cao San, Cao Cường đi trường học báo danh. Lý Tuấn Nghị nhìn hai đứa hưng phấn đi đằng trước, lặng lẽ nói với Cao Lương: "Sao anh lại có cảm giác đưa con đi học nhỉ."
Lý Tuấn Nghị nháy mắt với Cao Lương: "Con người phải mơ, mới có phương hướng nỗ lực."
Cao Cường ở đằng trước quay đầu, hưng phấn nói: "Chị ơi, trường chị ba có cái sân thể dục thật lớn!"
"Vậy về sau em cũng thi vào đây học." Cao Lương đi nhanh vài bước, lười thảo luận mộng tưởng với Lý Tuấn Nghị, bởi vì mộng tưởng của anh thật sự không thể xem là mộng tưởng, kết hôn sinh con sao lại là mộng tưởng, có chút theo không được. Lời này may mắn không nói cùng Lý Tuấn Nghị, nếu không Lý Tuấn Nghị muốn xả thao thao bất tuyệt tới thuyết phục Cao Lương, tu thân tề gia bình thiên hạ linh tinh, đàn ông phải tề gia trước mới có thể bình thiên hạ.
Mấy năm nay Quảng Châu nhiều dân cư từ bên ngoài tới, học sinh chuyển trường phỏng chừng đã trở thành chuyện bình thường, giáo viên bên này cũng nhìn quen không trách, chủ nhiệm lớp Cao San là người Quảng Đông, nói một ngụm tiêu chí, nghe nói thành tích Cao San ở trường học cũ cũng không tồi, giáo viên cũng thích, giáo viên nào cũng thích học sinh thành tích tốt, huống chi Cao San lại lớn lên xinh đẹp. Cao Lương nói chuyện với giáo viên Cao San một hồi, cả đầu đều là giọng Quảng Đông mềm mại, ra tới cửa liền hỏi Cao San: "Giáo viên nói chuyện em có nghe hiểu không?"
Cao San lộ ra nụ cười bất đắc dĩ: "Em nghe được không nhiều lắm."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

