: Thienyetkomanhme
Lò nướng lò đã dọn tới trong tiệm, Lý Tuấn Nghị căn cứ theo yêu cầu của Cao Lương, giúp cô làm một bếp xông khói tạm thời, Cao Lương thân thiết cảm nhận được sức mạnh của đàn ông, có bọn họ ở đây, những việc này đều trở nên nhẹ nhàng đơn giản hơn.
Lúc Uông Ngạn Quân cùng Chu Văn Võ đến, Lý Tuấn Nghị đang giúp Cao Lương huân vịt, bởi cần khói, không thể để lửa cháy to, toàn bộ trong viện đều là khói nhẹ, Chu Văn Võ một bên ho khan một bên oán trách ông bạn: "Tuấn Nghị ông đang đốt phòng sao? Làm chướng khí mù mịt, không biết nhóm lửa à?"
Cao Lương ngượng ngùng cười: "Anh Chu, em đang huân vịt, cố ý đốt nhiều khói như vậy."
Chu Văn Võ lúc này mới hiểu đang nấu ăn: "Làm cái gì ngon vậy?"
Cao Lương còn chưa nói, Uông Ngạn Quân liền mở miệng: "Vịt chương trà, ăn ngon vô cùng. Dù sao đêm nay tôi không về, ở chỗ này ăn vịt, ha ha. Đúng rồi, lá trà đủ không?"
Cao Lương nói: "Vân còn ạ."
Có đồ ăn ngon đương nhiên không thể bỏ lỡ, Chu Văn Võ nói: "Anh cũng ở chỗ này ăn đi, Cao Lương vất vả rồi."
Cao Lương mỉm cười nói: "Vốn dĩ chính là làm cho anh với anh Tuấn Nghị mọi người đều được ăn rồi."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
