: Thienyetkomanhme
Thần sắc Lý Tuấn Nghị phức tạp mà nhìn bằng hữu và mấy chị em Cao Lương, bọn họ vừa nói vừa cười, ở chung tựa hồ hết sức hòa hợp, trong nháy mắt trong lòng hắn có chút hụt hẫng, mình rời quê nhà hình như bỏ lỡ rất nhiều thứ.
Cao Lương lập tức nhảy xuống khỏi xe Xuân Mai, bước nhanh đến trước mặt Lý Tuấn Nghị: "Anh Tuấn Nghị, anh trở về khi nào? Vừa đến nhà sao?"
Lý Tuấn Nghị nhìn khuôn mặt nhỏ ửng đỏ không che giấu được vui vẻ và kích động của cô, tức khắc cảm thấy dễ chịu hơn chút, ngón tay hắn giật giật, cố nén sự xúc động muốn vuốt đầu cô, nói: "Ừm, vừa đến nhà một lát, mọi người bận xong rồi?"
"Đúng vậy, mới vừa bán hàng xong. Anh ngồi xe lửa trở về sao?" Cao Lương hỏi.
Tam Béo kích động mà nhào tới: "Anh Nghị, có phải anh biết em muốn đi làm, cho nên cố ý trở về phải không? Huynh đệ làm em quá cảm động!"
Lý Tuấn Nghị nhìn Tam Béo cười: "Tam Béo rốt cuộc đi làm sao? Chúc mừng, khi nào đi?"
Khóe miệng Tam Béo kéo xuống: "Ngày mai liền đi rồi. Lần này anh Nghị trở về được mấy ngày?"
Lý Tuấn Nghị nói: "Anh cũng không biết, xem hiệu suất làm việc đi, phỏng chừng được nghỉ ngơi mấy ngày."
Cao Lương nghe nói hắn được nghỉ mấy ngày, tức khắc lúm đồng tiền như hoa, rốt cuộc không phải vừa về liền đi rồi. Khỉ Ốm hỏi: "Anh Chu đâu? Đã trở lại sao?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


