Từ khi Cao Phán nghĩ tới chuyện Lưu Bưu không thích mình là bởi vì đã có người trong lòng, liền khó đánh mất suy nghĩ này, cho nên suy nghĩ này giống như một miếng xương cá mắc ở yết hầu, vô luận như thế nào cũng không nuốt trôi. Cô tự suy nghĩ đủ kiểu, Lưu Bưu thích người nào? Cô phân tích tất cả cô gái Lưu Bưu quen biết, loại trừ từng người một, đáp án cuối cùng làmCao Phán cảm thấy bỗng nhiên mãnh liệt khủng hoảng, nhưng cô không muốn nhìn thẳng vào vấn đề này, thậm chí cưỡng bách chính mình không nghĩ tới vấn đề này nữa.
Cao Lương phát hiện mấy ngày nay lúc cô trở về Cao Phán đều đã ngủ rồi, một mình an an tĩnh tĩnh nằm một bên giường, chỉ chiếm một phần tư cái giường, Cao Lương nhíu mày, nghĩ thầm con bé này không sợ ngã xuống đất sao? Muốn kêu con bé nằm vô trong chút, lại sợ đánh thức nó, vì thế đành phải thôi. Trực giác Cao Lương thấy Cao Phán có chút không thích hợp, nhưng không tìm được cơ hội hỏi chuyện.
Cao Phán kiệt lực không cho chính mình suy nghĩ chuyện kia, nhưng mà trong lòng lại giống như bị kiến bò, làm cô không an lòng, cô còn ôm có một tia may mắn, vạn nhất không phải như mình suy nghĩ thì sao. Cô cảm thấy cần giải quyết vấn đề này, nếu không như thế nào cũng sẽ không an tâm. Vì thế qua mấy ngày, Cao Phán lại đi tìm Lưu Bưu.
Cao Phán nói: "Hôm nay đồng nghiệp đi chợ vải thu thập tài liệu, buổi chiều không cần đi làm."
"Đã có công việc, vậy phải làm cho tốt. Lấy tiền lương của người khác, phải làm tốt bổn phận của mình." Đôi tay Lưu Bưu đen tuyền dầu máy, hắn moi dơ bẩn trong móng tay bản thân, vẫn không nhìn Cao Phán.
Cao Phán gật đầu nói: "Em biết, em sẽ đi. Em tới là muốn hỏi anh một câu."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)