Vẫn luôn bận rộn đến hai giờ chiều, giờ cơm trưa bận rộn đi qua, Cao Lương mới có cơ hội nghỉ thở. Lý Tuấn Nghị nói: "Em nhanh ngồi xuống nghỉ ngơi một chút, anh làm cho em chén mì."
Cao Lương xoa eo di ra, đứng liên tiếp vài tiếng đồng hồ, thật là eo đau chân rút gân, cô nhớ tới Lưu Bưu lại đây, mình còn chưa nói chuyện với hắn, đừng nói đã đi rồi chứ. Cao Lương nhìn một vòng trong tiệm, thấy Lưu Bưu đang thu thập chén đũa khách ăn xong, Cao Phán đang làm việc cùng hắn, khuôn mặt nhỏtràn đầy tươi cười ngọt ngào.
Cao Lương trực tiếp gắp một pahafn thức ăn qua chén Lý Tuấn Nghị. Lý Tuấn Nghị nói: "Em ăn đi, ăn no lại nói."
Cao Lương nói: "Sao có thể cho anh ăn đồ thừa, em chưa ăn cho anh một phần trước."
"Anh lại không chê ăn đồ thừa của em, chúng ta là quan hệ nào mà?" Lý Tuấn Nghị cười ha hả mà nhìn Cao Lương.
Khóe miệng Cao Lương nhịn không được dương lên, tức khắc cảm thấy mỏi mệt đều tiêu trừ không ít, cúi đầu ăn một miếng rau xanh to, dư quang thoáng nhìn Lưu Bưu và Cao Phán bưng chén ra sau bếp, nói với Lý Tuấn Nghị: "Con bé Phán Phán mới hai hôm trước còn nói với em không liên hệ được với A Bưu, không phải hôm nay đã tới sao?"
Lý Tuấn Nghị nói: "A Bưu là người có lòng tự trọng rất mạnh, hắn muốn dàn xếp xong mới đến đi."
Cao Lương đột nhiên than nhẹ một hơi: "A Bưu đã nói với Cao Phán, vẫn luôn coi Cao Phán như em gái, Cao Phán có phải hiểu sai ý rồi hay không?"
Lý Tuấn Nghị nghe xong, nhíu mày, nói: "Vậy khó rồi, thông thường đàn ông đã nói chỉ coi là em gái, vậy tương đương không có tình cảm trai gái." Nam nhân đều là động vật cảm quan, Cao Phán xinh đẹp như vậy Lưu Bưu đều không thích, chỉ có thể thuyết minh một vấn đề, hắn thích một người khác, nghĩ đến đây, liền nhìn thoáng qua Cao Lương phía đối điện đang cúi đầu ăn mì, đây chính là việc khó xử mà.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)