“Hừ, tưởng mình là hoàng đế chắc? Muốn làm gì thì làm à, tôi nói cho anh biết, tôi mới là hoàng thượng, cái đồ nô tài thối tha nhà anh! Anh mới là người phải hầu hạ tôi, nhưng mà...” Không biết lại nghĩ tới điều gì mà Lâm Kim Nghi bật cười, trong cơn say lờ mờ, trước mắt cô dường như thật sự xuất hiện một khung cảnh.
Bùi Hành Chu với mái tóc đen dài ngang thắt lưng, mặc một bộ cổ phục màu nhã nhặn đang tĩnh lặng ngồi trong đình, anh cúi đầu gẩy đàn tấu nhạc cho cô nghe.
Khúc nhạc kết thúc, anh cúi người bái lạy: “Thần tham kiến bệ hạ.”
Lâm Kim Nghi tiến lại gần, dùng ngón tay nâng cằm anh lên quan sát: “Ngươi trông cũng khôi ngô đấy, làm thái giám thì hơi phí, hay là làm nam sủng cho trẫm đi. Tiểu Thư Tử, truyền lệnh xuống, phong hắn làm quý nhân.”
“Tạ ơn bệ hạ ban ân.”
“Này cái con nhỏ này.” Triệu Thư vỗ mạnh vào cái tay đang đưa lên của cô: "Mày không nỡ để hắn làm thái giám nên bắt tao làm chứ gì, mày rốt cuộc là đang mắng ai thế?”
“Thôi bỏ đi.” Nhìn người phụ nữ say khướt trước mặt, cô ấy lại lắc đầu rồi kéo cô đứng dậy dựa vào vai mình: "Đi thôi, về nhà rồi tùy mày muốn làm khùng làm điên gì cũng được.”
Cô ấy vừa giữ tay vừa bịt miệng cô, tay chân luống cuống mãi mới ra khỏi quán Karaoke, bỗng một tiếng chuông vang lên, Triệu Thư cúi đầu nhìn thì thấy đó là cuộc gọi video.
“Thân Hạo gọi điện kiểm tra rồi.” Cô ấy đỡ cô tựa vào một cái cây lớn bên lề đường: "Dựa vào đây, đứng cho vững đấy.”
“Ừm...” Lâm Kim Nghi ngồi thụp xuống đất.
“Có uống rượu không đấy?”
“Không có.”
“Cứ nói dối là lại có cái vẻ mặt đó, còn bảo không có nữa à, có phải lại đi bar không?”
“Phiền chết đi được, em thật sự không lừa anh mà, em vừa ra khỏi quán Karaoke chưa được bao xa, không tin em quay cho anh xem này...”
Triệu Thư liếc nhìn người phụ nữ đang ngồi yên bên gốc cây, trông có vẻ khá ngoan ngoãn, để tránh camera quay trúng bộ dạng say xỉn của cô nên cô ấy đã hơi bước lên phía trước một chút.
“Ừm...” Phía sau lưng, Lâm Kim Nghi loạng choạng đứng dậy, cô đi đứng xiêu vẹo rồi vô thức rời xa dần Triệu Thư đang mải mê gọi video.
Lúc này, có hai tên thanh niên lêu lổng một béo một đen đang ngồi xổm gần đó, chúng nhìn chằm chằm vào bóng dáng cô rồi liếc mắt nhìn nhau, sau đó liền tiến lại gần: “Người đẹp ơi, đi có một mình thôi à?”
Trên đường phố, một chiếc xe phóng vụt qua, bên trong xe, Bùi Hành Chu đang nhìn ra cửa sổ thì ánh mắt bỗng nhiên khựng lại.
Lâm Kim Nghi sao? Bên cạnh cô ấy còn có hai người đàn ông lạ mặt.
Anh cau mày, trong đầu anh, hình ảnh chính mình đang quỳ gối còn người phụ nữ kia thì kiêu ngạo và lả lơi vẫn chưa hoàn toàn tan biến.
“Có chuyện gì vậy Bùi tổng?” Tài xế nhận ra vẻ mặt của ông chủ ở ghế sau nên lên tiếng hỏi.
“Không có gì.” Bùi Hành Chu thu lại cảm xúc của mình.
Chiếc xe tiếp tục tiến về phía trước rồi dừng lại ở một ngã tư.
Bờ môi mỏng của Bùi Hành Chu mím chặt, gân xanh trên tay nổi lên, đôi mắt đen sâu thẳm như đầm nước lặng đang nhìn chằm chằm về phía trước.
Đèn giao thông nhấp nháy liên tục rồi chuyển sang màu xanh.
Anh siết chặt ngón tay rồi nói: “Quay xe.”
“Hôi quá, Triệu Thư, Triệu Thư...” Lâm Kim Nghi lúc này đã không còn biết gì nữa, cô ngửi thấy một mùi lạ khó chịu nên lên tiếng la hét om sòm.
“Im miệng đi, sắp đến nơi rồi, mẹ kiếp cái con mụ này làm loạn quá.” Tên béo đá vào người tên đồng bọn: "Không đi bộ nữa, mày mau đi lái xe qua đây đi.”
“Được.” Tên đồng bọn vừa buông tay ra thì một cơn gió lướt qua, một cú đấm chuẩn xác giáng thẳng vào mặt hắn.
“Mẹ nó là đứa nào...” Hắn còn chưa kịp nhìn rõ người tới là ai thì đã lại ăn thêm một đấm nữa.
Tên béo cũng bị một cước đá văng xuống đất, hắn liên tục kêu la: “Ôi trời ơi, đau đau đau đau quá.”
Bùi Hành Chu túm hắn dậy, hắn ôm bụng quỳ xuống xin tha: “Đại ca, tôi sai rồi, xin lỗi anh tôi không dám nữa đâu, tha cho chúng tôi đi, anh mau đi xem người phụ nữ của anh trước đi.”
“Báo cảnh sát đi.” Bùi Hành Chu nghiêng người ra lệnh cho tài xế đi cùng.
“Vâng.” Tài xế báo cảnh sát xong thì quay lại nhìn ông chủ, thấy một người phụ nữ với gương mặt xinh đẹp đang ngã vào lòng anh, đôi tay cô vẫn không ngừng quờ quạng lung tung.
Lâm Kim Nghi bị người ta giữ chặt cánh tay không thể cử động được, cô nheo mắt nhìn một hồi rồi nói: “Gan to lắm Bùi quý nhân, thấy trẫm mà còn không...”
Bùi Hành Chu nhanh chóng dùng tay bịt miệng cô lại, người phụ nữ không hài lòng mà phát ra một tiếng rên rỉ nhỏ.
“Xem trong túi xách xem, chắc là có điện thoại đấy, xem có liên lạc được với ai đến đón cô ấy không.”
Bùi Hành Chu đưa tay kiểm tra túi áo của cô, lấy ra một chiếc điện thoại và một tờ căn cước công dân, trong điện thoại toàn là cuộc gọi nhỡ từ một người tên Triệu Thư, anh liền gọi lại.
“Alo, Lâm Kim Nghi mày chạy đi đâu mất rồi, làm tao lo chết đi được, vừa chớp mắt một cái đã không thấy người đâu rồi...”
“Cô ấy đang ở...” Đầu dây bên kia bỗng nhiên vang lên tiếng tút tút kéo dài.
Bùi Hành Chu cau mày gọi lại lần nữa: “Số máy quý khách vừa gọi hiện đã tắt máy, xin quý khách vui lòng gọi lại sau...”
“Chắc là điện thoại hết pin rồi.” Tài xế nói: "Phải làm sao bây giờ thưa Bùi tổng, cô gái này say quá rồi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

