Cánh cửa phòng đóng lại.
Trợ lý đặc biệt Trương: Bùi tổng, ngày mai tôi sẽ quay lại làm việc, thời gian qua Trợ lý Lâm trực thay vất vả rồi, mọi việc đều diễn ra rất ngăn nắp và trôi chảy, khiến tôi vô cùng yên tâm.
Trợ lý đặc biệt Trương: Tôi muốn cho cô ấy nghỉ phép có lương ba ngày, cộng thêm cuối tuần nữa là năm ngày để nghỉ ngơi hồi phục, anh xem có được không?
Nhìn thấy tin nhắn, Bùi Hành Chu ngẩng đầu lên, ánh mắt anh dừng lại trên miếng ngọc đặt trên bàn.
Mấy ngày nay đầu óc anh rất thanh tịnh, chắc hẳn miếng ngọc trừ tà này đã phát huy tác dụng nên anh mới không trúng ảo thuật của cô, nhưng không biết nếu cô không tiếp xúc với ngọc nữa thì bệnh cũ có tái phát hay không.
Anh trầm tư suy nghĩ một lát.
Ngón tay Bùi Hành Chu chạm vào màn hình, nhắn lại: Được.
“Chúc mừng nhé, cuối cùng cũng được giải phóng rồi.” Thấy Lâm Kim Nghi vui vẻ thu dọn túi xách, Thư ký Hướng cũng thấy mừng thay cho cô.
“Ồ, Trợ lý Lâm tan làm rồi sao?” Quản lý đi ngang qua, ném cho cô một cái nhìn đầy ngưỡng mộ: "Nghỉ phép định đi đâu chơi thế?”
“Trước mắt tôi cứ về ngủ một giấc đã, chuyện ngày mai để mai tính sau.” Vừa tan làm là cả người Lâm Kim Nghi liền rạng rỡ hẳn lên, cô đeo túi lên vai rồi vẫy tay chào mọi người: "Tạm biệt các đồng nghiệp, hẹn gặp lại vào tuần sau nhé.”
“Tạm biệt, kỳ nghỉ vui vẻ nha.”
Bước ra khỏi tòa nhà, Lâm Kim Nghi cầm điện thoại lên, ngay lập tức chia sẻ tin vui với cô bạn thân: Cùng chung vui nào, thời gian trực thay kết thúc rồi, cuối cùng tao cũng được nghỉ phép rồi!
Bên kia tạm thời chưa thấy phản hồi, cô thoát khỏi ứng dụng WeChat, vì tan làm sớm một chút nên tàu điện ngầm cũng không quá đông, cô ngồi một mạch đến trạm rồi tiện thể ăn tối luôn ở cổng khu chung cư.
Sau đó cô đi bộ về đến nhà, lưng vừa chạm giường chưa đầy ba phút là đã ngủ say.
Cô đã ngủ thiếp đi đến tận trưa ngày hôm sau mới tỉnh giấc.
Sau khi phần đồ ăn giao tới vẫn còn nóng hổi, Lâm Kim Nghi vừa ngồi ăn vừa kiểm tra các tin nhắn.
Triệu Thư: Thật chẳng dễ dàng gì.
Triệu Thư: Tao cũng vừa mới xong đợt giao hàng dịp mười một tháng mười một, mệt bở cả hơi tai, tao định nghỉ ngơi vài ngày, chúng mình đi chơi chung đi.
Vì đang bận ăn nên lười đánh máy, Lâm Kim Nghi bèn gửi tin nhắn thoại qua: “Được chứ, đi đâu chơi cũng được, dạo này tao bực bội đầy mình, chủ yếu là muốn xả với mày thôi.”
“Bây giờ mày còn buồn ngủ không, hay là tối nay hẹn nhau đi ăn đi, ăn xong chúng mình cùng đi hát Karaoke để xả hết mọi cảm xúc ra ngoài.”
“Được, quyết định vậy đi.”
.
Bóng tối dần buông xuống, phố xá bắt đầu lên đèn sáng rực rỡ.
Trong phòng bao rực rỡ sắc màu, hai người cầm micro gào thét, những chiếc ly thủy tinh chạm nhau kêu leng keng, tiếng hò hét lấp đầy cả căn phòng khiến người ta chẳng còn nghe rõ được giọng hát thật sự nữa.
Giờ nghỉ giữa hiệp, Lâm Kim Nghi đặt micro xuống: “Nào, cạn ly!”
“Thôi đừng cạn nữa, nhìn mặt mày đỏ như mông khỉ rồi kia kìa, say rồi đấy.” Triệu Thư lấy một quả dâu tây trong đĩa trái cây đút vào miệng cô: "Ăn chút hoa quả đi.”
“Không muốn, tao vẫn muốn uống nữa.” Lâm Kim Nghi giơ ly rượu lên cười nói: "Haha Triệu Thư mày không dám uống nữa chứ gì, cái đồ sợ chồng này, chắc là sợ uống nhiều Thân Hạo sẽ nổi giận chứ gì.”
“Ai bảo thế!” Triệu Thư lập tức nâng ly lên hưởng ứng.
“Tửu lượng khá lắm, đúng là nữ hoàng.” Lâm Kim Nghi vỗ tay kiểu hải cẩu rồi loạng choạng đứng dậy, cụng ly rượu vào mặt Triệu Thư: "Cạn ly nào.”
“... Tao thấy mày say thật rồi đấy.” Triệu Thư vội vàng giật lấy chiếc ly từ tay cô.
“Tao không say, không có say.” Lâm Kim Nghi ngả nghiêng trên ghế sofa, tay vẫn giữ tư thế nâng ly như cũ: "Hôm nay có rượu hôm nay say, ngày mai... cái gì mà, sầu ấy nhỉ.”
“Ngày mai sầu đến ngày mai sầu.”
“Ngày mai sầu ngày mai sầu.”
“Ngày mai...”
“Này.” Triệu Thư ngắt lời cô: "Không nhớ thì đừng có đọc nữa, thơ cổ có phải sở trường của mày đâu mà bỗng dưng lại đi ngâm thơ thế.”
“Ngày mai sầu đến ngày mai sầu mà.” Lâm Kim Nghi mếu máo, khuôn mặt trông vô cùng thảm hại: "Phải, tôi không hiểu thơ cổ, không rành lịch sử, anh cao thượng, anh khinh thường tôi nên mới hành hạ tôi, đùa giỡn tôi như thế.”
“Cái gì, tao đâu có...” Triệu Thư khựng lại một chút rồi thở dài ngao ngán: "Lại đang nói sếp mày đấy à.”
Cô ấy vuốt ve vỗ về cô, giọng điệu dỗ dành: “Anh ta đã đùa giỡn mày như thế nào nào?”
“Bùi Hành Chu cái đồ chó chết này, anh còn giả bộ cái gì chứ...”
“Đúng, đồ giả tạo.” Thấy Lâm Kim Nghi sắp đứng dậy gào thét, Triệu Thư vội vàng ngăn cô lại: "Hắn ta đúng là một tên giả tạo lớn.”
Lâm Kim Nghi lại ngã vật xuống: “Tao đã hỏi... chị Hướng rồi, chị ấy chưa bao giờ thấy, ợ, cái kiểu đè tài liệu dưới miếng ngọc cả, anh rõ ràng là kiếm chuyện để hành tôi, nhắm vào tôi, rõ ràng, rõ ràng là biết tôi sợ chạm vào nó mà. Món đồ đắt tiền như thế, chỉ cần một sơ suất nhỏ thôi là tôi phải đi làm thuê mấy kiếp mới đủ trả nợ...”
“Ác quỷ Bùi Hành Chu anh thật là tâm cơ! Lâm Kim Nghi tôi mỗi ngày đều làm việc cần cù chăm chỉ, rốt cuộc tôi đã làm gì có lỗi với anh chứ.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

