“Không ổn rồi!”
Sắc mặt Hướng Lỗi trở nên nghiêm trọng.
Ngay sau đó, ông bước tới bên cạnh Phùng Minh Dương:
“Mau lên Tiểu Phùng, lấy ít đồ ăn tiện mang theo, chúng ta về phòng.”
Nói rồi, Hướng Lỗi lại nhìn sang Tiêu Cẩm:
“Đi cùng không?”
Tiêu Cẩm chỉ suy nghĩ chốc lát rồi gật đầu đồng ý. Dưới núi đột nhiên xuất hiện nhiều người sống sót như vậy, khu an toàn chắc chắn sẽ nhanh chóng rơi vào hỗn loạn, một mình cô thế cô sức yếu, đi cùng nhóm Hướng Lỗi là lựa chọn không tồi.
Hướng Lỗi cũng nghĩ như vậy. Vật tư trong khách sạn chỉ có từng này, một khi loạn lên, Tiểu Phùng còn trẻ, năng lực có hạn. Còn ông tuy có sức lực, nhưng chỉ dựa vào sức mạnh cũng không đủ.
Hợp tác với Tiêu Cẩm mới là phương án tốt nhất. Nghĩ vậy, Hướng Lỗi vội thúc giục Phùng Minh Dương hành động.
Động tĩnh của ba người không hề nhỏ, người chơi khác đều sửng sốt, ngơ ngác nhìn nhau.
Trước đó chẳng phải ba người này là nhóm bình tĩnh nhất sao?
Không biết ai chú ý thấy trước đó Tiêu Cẩm mấy người kia từng nhìn xuống chân núi. Người đó nheo mắt nhìn hồi lâu, rồi lập tức hoảng hốt hét lên:
“Không xong rồi, dưới núi có rất nhiều người!”
“Cái gì?”
Những người chơi khác lập tức vươn cổ nhìn xuống núi. Sau khi thấy rõ, họ cũng bắt chước nhóm Tiêu Cẩm lao đi gom vật tư, cả đám chen chúc hỗn loạn quanh quầy thức ăn.
“Cái này tôi nhìn thấy trước!”
“Đừng giành nữa, cậu lấy nhiều thế rồi còn gì!”
“Đưa tôi…”
Không ít người chen lấn đến mức dép cũng văng mất, có kẻ vừa lấy đồ ăn vừa nhét rượu vào ngực áo.
Cuối cùng còn có vài người xông thẳng vào kho sau bếp. Dù hiện tại đám người kia còn ở dưới chân núi, nhưng muốn lên tới đây cũng phải mất vài tiếng đồng hồ, chi bằng nhân lúc này giấu hết đồ ăn đi.
Nếu Hướng Lỗi biết chuyện này, chắc chắn sẽ chửi đám ngu ngốc đó té tát.
Chỉ còn hai ngày nữa trò chơi kết thúc, giấu nhiều thức ăn như vậy thì có ích gì? Đám người sống sót kia vào đây không tìm thấy đồ ăn, chẳng phải sẽ lật tung cả khách sạn lên sao?
Nhưng lúc này nhóm Tiêu Cẩm đã rời đi từ lâu, nên hoàn toàn không biết màn thao tác ngu xuẩn của những người chơi khác.
Sau khi bàn bạc, ba người chọn phòng của Tiêu Cẩm. Phòng nằm ở tầng ba, Hướng Lỗi và Phùng Minh Dương cũng chuyển đồ đạc của mình từ tầng cao nhất xuống.
Cả ba không hẹn mà cùng tránh mặt các người chơi khác ở tầng trên cùng.
Trong phòng không lớn, chỉ có một chiếc giường, nhưng cạnh cửa sổ còn có một sofa nhỏ. Đương nhiên, Hướng Lỗi và Phùng Minh Dương sẽ không tranh giường với Tiêu Cẩm.
Hai người tìm hai chiếc chăn trải xuống đất làm chỗ ngủ, dưới sàn còn có thảm, trong phòng lại có điều hòa, nên cũng không sợ lạnh.
Tiêu Cẩm cũng mang khá nhiều đồ ăn về phòng. Trong vài ngày tới cô sẽ ở cùng Hướng Lỗi và Phùng Minh Dương, chuyện không gian tuyệt đối không thể để lộ.
Sau đó Tiêu Cẩm vẫn đứng bên cửa sổ, nhìn xuống chân núi.
Lúc này dưới chân núi đã trống trơn. Ngoài những con thuyền còn nổi trên mặt nước, tất cả người sống sót đều đã lên núi, chỉ nhìn sơ qua cũng phải hơn mười ngàn người.
Dòng người kéo dài bất tận. Tuy đông thật đấy, nhưng so với ba mươi triệu dân thường trú của thành phố D, 10.000 người ném vào cũng chẳng khác nào hòn đá chìm xuống biển.
Hai tiếng trôi qua, lúc này toàn bộ người trong khách sạn đều im thin thít như gà mắc tóc. Ai nấy ôm vật tư, run rẩy trốn trong phòng.
Mà đám người dưới núi đã nhìn thấy khách sạn sáng rực trên đỉnh núi. Trong màn mưa đen đặc, khách sạn giống như ngọn hải đăng, xua tan bóng tối trong lòng mọi người.
Lập tức có người chỉ tay lên trên hét lớn:
“Điện! Mau nhìn kìa, trên đó vẫn còn điện!”
“Thật sao?”
Người bên cạnh vội chen lên phía trước. Sau khi nhìn rõ khách sạn, lập tức rưng rưng nước mắt, miệng không ngừng lẩm bẩm:
“Được cứu rồi… được cứu rồi…”
Mưa lớn ập đến quá đột ngột. Ban đầu mọi người đều làm theo yêu cầu, ở yên trong nhà tránh nạn.
Nhưng không ngờ, sau đó liên lạc đột nhiên bị cắt đứt, tiếp theo là mất điện, nguồn nước bị ô nhiễm, gió lớn, nhiệt độ giảm mạnh, nước lũ dâng cao… cả thế giới hoàn toàn rơi vào hỗn loạn.
Họ không thể cầu cứu, cũng chẳng có ai tới cứu.
Đồ ăn trong nhà đã cạn sạch, mất điện mất nước nên cũng không thể nấu nướng. Giữa chừng còn nổi lên gió lớn, cuốn theo từng cơn sóng cao mấy mét, gần như nhấn chìm cả thành phố.
Nói khó nghe một chút, những người còn sống đến giờ đều là nhờ may mắn. Thấy thành phố D đã không còn hy vọng, vừa lạnh vừa đói, mọi người mới nghĩ tới Tây Đài Sơn.
Hiện tại những ai có thể tới được đây, đều là người có chút điều kiện, ít nhất họ không chết ngay từ đầu trận mưa lớn, trong tay còn có thuyền.
Sau khi tới Tây Đài Sơn, mọi người mừng như điên, nước lũ vẫn chưa nhấn chìm nơi này, trên núi còn có điện, nếu bên trong còn có thức ăn thì càng tuyệt hơn.
Mang theo suy nghĩ đó, cả đám liều mạng trèo lên núi, cuối cùng cũng có người xông được vào khách sạn.
“Ấm quá!”
Ngâm mình trong nước mưa quá lâu, dù có mặc thêm áo thì quần áo ướt sũng dính sát người, gió thổi qua vẫn lạnh thấu xương.
Ngay sau đó, người kia ngửi thấy mùi thức ăn, hai mắt hắn lập tức sáng lên, lao thẳng vào nhà hàng.
Mặc kệ thức ăn đã bị đám người chơi trước đó cướp giật đến bừa bộn, hắn trực tiếp dùng đôi tay bẩn thỉu vơ lấy rồi nhét vào miệng, trên bàn, thậm chí cả dưới đất.
Những người vào sau cũng nhìn thấy, lập tức gia nhập hàng ngũ tranh cướp điên cuồng. Chỉ tiếc người đông cháo ít, chẳng bao lâu sau thức ăn trên bàn đã bị vét sạch.
Đúng lúc này, một người lén ôm chiếc khay đựng bánh ngọt định rời đi. Trên khay còn có rất nhiều món ăn khác, hành động của hắn nhanh chóng bị phát hiện, thấy hắn cướp được nhiều đồ ăn như vậy, có người ghen đỏ mắt, trực tiếp lao tới đánh nhau.
Một lượng lớn người sống sót tràn vào khách sạn. Động tĩnh lớn như vậy, sao có thể giấu được đám người chơi bên trong?
Nghe tiếng ồn ào và tiếng kêu thảm thiết từ tầng dưới truyền lên, bọn họ im lặng không dám phát ra tiếng động, chỉ lén dùng sofa chặn cửa phòng, ôm chặt vật tư đã giấu trước đó rồi co ro trong góc.
Nhóm Tiêu Cẩm cũng trốn trong phòng, ngay từ khi nhìn thấy đám người dưới núi, họ đã đoán trước được cảnh tượng này.
Giọng Phùng Minh Dương đầy lo lắng:
“Hy vọng chúng ta sẽ không bị liên lụy.”
Chân mày Hướng Lỗi nhíu chặt.
Tiêu Cẩm khoanh tay dựa bên cửa sổ, nhìn từng tốp người không ngừng tràn vào khách sạn, ánh mắt sâu thẳm khó dò.
Bọn họ đâu biết rằng, toàn bộ thức ăn trong bếp đã bị đám người chơi trên lầu giấu sạch.
Thấy nhà hàng không còn đồ ăn, những người này bắt đầu xông vào các phòng khách sạn để lục soát.
Cửa các phòng đều mở toang. Bọn họ chiếm lấy mấy căn phòng đó, có gia đình ba thế hệ bảy tám người chen chúc trong một phòng. Khăn mặt, chăn mền, thậm chí cả thảm trải sàn, cũng bị người sống sót vét sạch.
Hễ thấy đồ ăn hay nước uống là lập tức giấu vào người, nước đóng chai trong phòng, đĩa trái cây ở khu giải trí, bánh ngọt và kẹo… đám người sống sót như châu chấu quét qua, không để lại thứ gì.
Trong lúc càn quét, đương nhiên họ cũng gặp các căn phòng đóng kín cửa.
Sự bất thường đó, khiến họ lập tức hiểu ra bên trong có người.
Ngay sau đó là tiếng đập cửa, đá cửa điên cuồng như phát điên.
Có người lớn tiếng nói rằng, bên trong chắc chắn có đồ ăn!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
