Tối ngày 20, lúc tám giờ.
Hôm nay là ngày thứ năm kể từ khi trò chơi bắt đầu.
Thấy nước bên ngoài vẫn chưa dâng tới khách sạn, mọi người cuối cùng cũng hoàn toàn thả lỏng.
Trong khách sạn có đồ ăn, có nước uống, lại còn có đủ chỗ vui chơi giải trí.
Không cần chịu cảnh mưa gió tạt vào mặt, cũng chẳng phải nơm nớp lo đá rơi bất cứ lúc nào.
Suốt hai ngày nay, cả đám gần như đã bắt đầu vui đến quên cả đường về.
Trong nhà hàng, một người đàn ông ngồi trước quầy bar, ngửa đầu uống cạn ly rượu, sau đó thỏa mãn rên lên:
“Ha! Sướng thật đấy! Theo tôi thấy, cái trò chơi sinh tồn này cũng chẳng khó như tưởng tượng.”
Thạch Viễn mặt đỏ bừng vì say, cũng lập tức phụ họa:
“Đúng vậy! Đúng vậy!”
“Chờ xem, chẳng bao lâu nữa chúng ta sẽ được về nhà thôi!”
Có vẻ hắn đã hoàn toàn quên mất chuyện điểm đăng nhập.
Từ trên khách sạn nhìn xuống, mực nước hiện giờ vẫn còn thấp.
Tiêu Cẩm ngồi bên cạnh, âm thầm tính toán. Theo ước lượng của cô, mực nước hiện tại mới chỉ dâng thêm khoảng mười mấy mét.
Nhưng đừng xem thường mười mấy mét này, đây đâu phải nước trong một cái chum nhỏ, toàn bộ thế giới đều đang ngập lụt nghiêm trọng, đủ thấy lượng nước khổng lồ đến mức nào.
Chỉ e chẳng bao lâu nữa, ngay cả Tây Đài Sơn cũng sẽ bị nuốt chửng, dù sao bảy ngày sau bọn họ cũng sẽ rời đi.
Chỉ không biết thế giới này cuối cùng sẽ biến thành bộ dạng gì!
Nhìn hai kẻ toàn thân nồng nặc mùi rượu đang ngồi khoác lác om sòm, Phùng Minh Dương chỉ cảm thấy bực bội đến phát nghẹn.
Cậu ngồi đối diện Hướng lão đại, tức giận trừng Thạch Viễn phía xa:
“Đánh rắm! Nói thì nhẹ nhàng lắm!”
“Cũng không biết họ lấy đâu ra mặt mũi để nói mấy lời đó.”
Dường như nhớ tới chuyện gì, khóe mắt Phùng Minh Dương hơi đỏ lên, giọng cũng nghẹn ngào:
“Họ quên chúng ta đã từ trung tâm thành phố chạy ra như thế nào rồi sao?”
“Ban đầu cả nhóm gần ba mươi người, trên đường bị người khác thấy có vật tư nên kéo tới cướp, kết quả chết hơn chục người.”
“Đến chân núi lại bị đá đập chết thêm không ít. Nhẹ nhàng? Mẹ nó chứ, cái này mà gọi là nhẹ nhàng à?”
Phải nói rằng, trong thời gian ngắn như vậy mà có thể tập hợp hơn ba mươi người chơi, Hướng lão đại đúng là có bản lĩnh thật.
Nhóm bọn họ đông người, vốn khởi đầu cũng nhiều, cho nên mới gom được lượng vật tư lớn như thế. Nhưng vật tư càng nhiều, thì càng trở thành mục tiêu cho những kẻ sống sót khác cướp đoạt.
Hướng lão đại nhớ lại hơn hai mươi người đã chết, không nhịn được thở dài, đó đâu phải gà vịt súc vật, đó là mạng người sống sờ sờ. Vậy mà bọn họ lại có thể nhẹ nhàng bỏ qua như chưa từng có chuyện gì.
Nhưng cũng phải thôi. Từ khi tới khách sạn, an toàn của mọi người đã được đảm bảo, tất nhiên cũng chẳng còn cần tới một người dẫn đội như Hướng lão đại nữa.
Suy cho cùng, mục đích ban đầu tập hợp đội ngũ cũng chỉ để sống sót.
Sau khi đến khách sạn, đám người này dần chìm đắm trong sự thoải mái nơi đây, ngủ tới tận trưa mới dậy, ăn uống xong lại ôm một đống đồ ăn lên phòng xem phim.
Không thì kéo nhau tới khu giải trí đánh bài, chơi bida, buổi tối càng uống đến say bí tỉ, hoàn toàn mặc kệ bên ngoài đang ra sao.
Tiêu Cẩm ngồi ở góc phòng, nghe rõ từng lời trong nhà hàng, trước mặt cô đặt một ly rượu pha đá, nồng độ không cao, cô cũng sẽ không để bản thân say khướt.
Tiêu Cẩm không giống những người kia, cô không hề có chút tin tưởng nào đối với điểm an toàn, bao gồm cả cái gọi là hệ thống và trò chơi sinh tồn kia.
Cho nên mỗi ngày cô đều ngồi trong nhà hàng, quan sát cửa chính. Nếu xảy ra chuyện ngoài ý muốn, cô có thể phản ứng ngay lập tức.
Còn lý do không ở tầng trên, đó là vì độ cao, nếu cần chạy trốn thì tầng trên ngược lại càng bất lợi.
So với những kẻ thậm chí còn mặc áo choàng tắm đi lại lông nhông bên cạnh, Tiêu Cẩm từ đầu đến cuối vẫn mặc nguyên bộ đồ dã ngoại chỉnh tề, bên cạnh cô luôn là chiếc balo và thanh trường đao chưa từng rời khỏi người.
Ban đầu, bộ dạng này của cô cực kỳ nổi bật.
Hơn nữa, Tiêu Cẩm cũng là một trong số ít người chơi tới được khách sạn, người khác đều muốn kết giao làm quen với cô, nhưng Tiêu Cẩm căn bản chẳng để ý tới ai.
Những người tự cho rằng mình bị coi thường, cũng chẳng muốn tiếp tục lấy mặt nóng áp mông lạnh nữa.
Trong khách sạn, ngoài Tiêu Cẩm ra, còn có Hướng lão đại và Phùng Minh Dương, vẫn luôn trong trạng thái sẵn sàng như vậy.
Ba người lặng lẽ nhìn nhau một cái, rồi bình thản dời ánh mắt đi.
Xác nhận rồi, trong cái phòng này vẫn còn vài người đáng tin!
Không biết hệ thống làm bằng cách nào. Ở điểm an toàn này, toàn bộ thức ăn đều tự động xuất hiện trong nhà hàng.
Tiêu Cẩm từng tò mò canh thử, quả nhiên cứ tới giờ ăn, trong khay lại tự động xuất hiện từng món ăn nóng hổi.
Khiến cả đám người nhìn mà không ngừng tặc lưỡi kinh ngạc, buổi tối còn có thêm bữa khuya.
Tiêu Cẩm ngồi một mình ở chỗ cũ, không biết từ lúc nào, phía trên đầu cô xuất hiện một cái bóng.
Hướng lão đại bưng khay thức ăn, phía sau còn có Phùng Minh Dương với vẻ mặt tò mò.
“Haha, cậu em, không phiền thì cho bọn tôi ngồi chung bàn được không?”
Tiêu Cẩm ra hiệu tùy ý.
Hướng lão đại cười cười, rồi dẫn đàn em ngồi xuống.
“Còn chưa biết nên xưng hô thế nào nhỉ?”
“Tôi tên Hướng Lỗi, trước đây chỉ là nhân viên văn phòng bình thường thôi. Đây là Tiểu Phùng, Phùng Minh Dương.”
“Chào đại lão!”
Phùng Minh Dương giơ tay chào.
Ý cậu chính là thanh trường đao bên cạnh Tiêu Cẩm.
Phùng Minh Dương đã chú ý tới nó từ lâu. Là đàn ông thì ai mà không thích vũ khí lạnh ngầu lòi chứ?
Nhưng nghĩ tới khí chất đại lão người sống chớ lại gần của Tiêu Cẩm, dù trong lòng ngứa ngáy muốn hỏi lắm, nhưng cậu vẫn không dám bắt chuyện.
Hướng lão đại bên cạnh tức giận lườm cậu một cái.
Tiêu Cẩm thong thả nuốt hết đồ ăn trong miệng, rồi mới lên tiếng:
“Tiêu Cẩm.”
Hướng lão đại hờ hững liếc về phía đám Thạch Viễn bên kia:
“Cậu thấy thế nào?”
“Không thấy gì cả.”
Tiêu Cẩm trả lời cực kỳ thẳng thắn.
Bên cạnh, Phùng Minh Dương lập tức sặc:
“Khụ khụ!”
Cậu len lén quan sát biểu cảm của Tiêu Cẩm. Chỉ thấy sắc mặt cô vẫn bình thường như không, dường như hoàn toàn không hiểu hàm ý trong lời Hướng lão đại.
Hướng lão đại chỉ khẽ cười, sau đó ba người không nói thêm gì nữa, lặng lẽ ăn bữa khuya của mình.
Khúc nhạc đệm nhỏ này không thu hút sự chú ý của ai.
Nhưng chẳng biết từ lúc nào, Tiêu Cẩm đột nhiên dừng đôi đũa trong tay lại.
Cô nheo mắt, ánh nhìn xuyên qua cửa kính, hướng xuống phía dưới.
Bầu không khí bất thường, lập tức khiến Hướng lão đại và Phùng Minh Dương chú ý. Ông quyết đoán ngừng ăn, trực tiếp đứng dậy đi tới bên cửa sổ.
Chỉ thấy dưới chân núi đen kịt một mảng, trên mặt nước cũng lác đác vô số chấm đen lớn nhỏ đang trôi nổi, Hướng lão đại lấy ống nhòm ra.
Lúc này dưới chân núi chen chúc kín người, bọn họ chật vật đội mưa lớn, kéo theo cả gia đình, từng bước gian nan leo lên núi.
Trên mặt nước còn có không ít thuyền nhỏ và xuồng cao su.
Một cơn sóng lớn quét qua.
Người trên thuyền lập tức như sủi cảo rơi xuống nồi nước, “tõm tõm” rơi hết xuống biển nước lạnh buốt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

