Chẳng biết vì sao mà ngay từ cái nhìn đầu tiên, trong đầu cô đã tự động hiện lên hình ảnh chiếc ghim cài này được đính trên áo vest của Trang Biệt Yến.
Rất xứng.
Cô gõ nhẹ xuống mặt quầy rồi nói: “Lấy cái này đi, gói lại giúp tôi.”
Nhân viên bán hàng ngạc nhiên há miệng: “Cô Khúc, mẫu ghim cài ngực này đắt gấp đôi chiếc cà vạt cô đã đặt trước đó đấy ạ.”
Tư Nguyệt nghe thấy vậy thì đột ngột quay đầu lại: “Đàn chị!”
Khúc Hà mỉm cười với cô ấy.
Thời gian qua Trang Biệt Yến đã giúp đỡ cô rất nhiều, hết tặng váy lại mời đi ăn cơm nên việc cô tặng quà đáp lễ là điều hết sức bình thường.
Điều cô lo lắng hơn là một người như Trang Biệt Yến chắc hẳn những đồ dùng đều là hàng may đo riêng.
Lại nghĩ đến những lời đồn đại rằng anh luôn từ chối nhận quà.
Trong lòng Khúc Hà cảm thấy có chút thấp thỏm.
Liệu anh có nhận không?
Tư Nguyệt lại tưởng cô định tặng cho Tiền Chiêu Dã nên cuống quýt nắm lấy tay cô: “Đàn chị! Không lẽ chị vẫn định tặng quà cho tên tra nam đó sao?”
Khúc Hà vỗ vỗ tay cô ấy: “Yên tâm đi, không phải tặng hắn ta mà là tặng cho một người bạn khác.”
Tư Nguyệt vẫn mang vẻ mặt nghi ngờ.
Khúc Hà mỉm cười rồi nhìn về phía nhân viên: “Gói lại giúp tôi, quẹt thẻ nhé.”
“Vâng ạ! Mời cô đi lối này!”
Mười phút sau, Khúc Hà xách túi quà bước ra khỏi cửa hàng.
Mà tại cột trụ không xa phía sau cô, Tiền Chiêu Dã đang lặng lẽ nhìn theo hướng cô rời đi.
“Chiêu Dã, anh đang nhìn gì vậy?”
Kiều Miên tiến lên ôm lấy cánh tay hắn rồi nhìn theo hướng mắt hắn, nhưng chỉ thấy những người qua đường tấp nập.
Tiền Chiêu Dã thu hồi tầm mắt và lắc đầu.
Kiều Miên chỉ tay về phía cửa hàng không xa, "Dạo này bụng lại lớn thêm một chút rồi, chúng ta qua đó xem quần áo đi."
Hướng cô ta chỉ chính là cửa hàng mà Khúc Hà vừa bước ra.
“Đi thôi.” Hắn nhàn nhạt nói.
Sau khi vào cửa hàng, Kiều Miên bắt đầu thử quần áo dưới sự vây quanh của các nhân viên. Mỗi khi thử xong một bộ bước ra, cô ta đều xoay một vòng hỏi hắn xem có đẹp không.
Tiền Chiêu Dã nhìn cô ta mà bỗng cảm thấy có chút phiền muộn.
Kể từ khi mối quan hệ giữa hắn và Kiều Miên bị Khúc Hà bắt quả tang, cô ta bắt đầu trở nên tùy hứng hơn, mà khổ nỗi chuyện cô ta mang thai lại bị người trong nhà biết được.
Sau khi mẹ hắn biết chuyện thì đã làm ầm ĩ lên, bắt hắn nhất định phải giữ lại đứa bé.
Những ngày này Kiều Miên như có thêm chỗ dựa nên việc chi tiêu cũng bắt đầu vung tay quá trán.
Tiền Chiêu Dã nhìn cô ta thử hết bộ này đến bộ khác mà không biết mệt, rồi đột nhiên hắn lại nghĩ đến Khúc Hà.
Khúc Hà chưa bao giờ tiêu xài hoang phí như vậy. Trước đây mỗi lần đi mua sắm cùng hắn, cô không bao giờ chủ động đòi mua đồ mà lúc nào cũng chủ động mua cho hắn.
Trong lòng và trong mắt Khúc Hà đều chỉ có hắn, mỗi lời nói vu vơ của hắn cô đều ghi nhớ kỹ...
Tiền Chiêu Dã càng nghĩ càng cảm thấy lồng ngực bí bách.
Hắn đứng dậy mượn cớ đi hút thuốc để bước về phía cửa.
Khi đi qua quầy phụ kiện, nhân viên bán hàng tiến lên chào mời: “Thưa anh, anh có thể xem qua cà vạt và phụ kiện ạ, chúng rất hợp với khí chất của anh.”
Tiền Chiêu Dã mỉm cười lịch sự rồi tùy ý nhìn qua vài cái.
“Anh có thể xem mẫu ghim cài ngực này, đây là mẫu mới nhất vừa về hôm nay. Một mẫu khác về cùng đợt với nó vừa mới được bán đi xong đấy ạ.”
Ánh mắt Tiền Chiêu Dã ngưng lại: “Vừa mới bị mua mất sao?”
Hắn nhớ lúc nãy trên tay Khúc Hà quả thực có xách một chiếc túi.
Nhân viên bán hàng mỉm cười lịch thiệp: “Đúng vậy ạ. Vừa rồi có một quý cô đã mua nó, trông có vẻ là tặng cho người thương của mình.”
Người thương?
Yết hầu Tiền Chiêu Dã khẽ chuyển động: “Có phải là một người phụ nữ tóc dài, mặc váy đen không?”
Nhân viên sững người: “Anh quen biết cô Khúc sao?”
Câu trả lời trong lòng Tiền Chiêu Dã đã được xác thực.
“Cô ấy mua mẫu nào?”
“Dạ?”
Tiền Chiêu Dã nhấn mạnh: “Tôi muốn xem mẫu ghim cài mà cô ấy đã mua.”
Nhân viên bán hàng áy náy mỉm cười: “Mẫu cuối cùng ở cửa hàng đã được bán rồi, tôi cho anh xem ảnh sản phẩm được không ạ?”
Tiền Chiêu Dã gật đầu.
Nhân viên lấy máy tính bảng ra, mở hình ảnh rồi đẩy tới trước mặt Tiền Chiêu Dã.
Giây phút nhìn thấy tấm hình, lồng ngực Tiền Chiêu Dã như chấn động mạnh.
Đường nét thiết kế của chiếc ghim cài này trông rất giống một chữ Y.
Chữ Y trong tên "Dã".
Đáp án trong lòng hắn như muốn thốt ra ngay lập tức.
Nhịp tim hắn đột nhiên tăng nhanh, lồng ngực vô thức nóng bừng lên.
Chiếc ghim cài này là Khúc Hà mua tặng cho hắn.
Chỉ còn một tuần nữa là đến sinh nhật hắn rồi, vậy mà Khúc Hà vẫn còn nhớ rõ.
Tiền Chiêu Dã bỗng cảm thấy vui mừng khôn xiết.
Phải rồi, tình cảm bảy năm trời đâu phải nói dứt là dứt ngay được.
Chắc hẳn lời hủy bỏ hôn ước hôm đó cô nói cũng chỉ là lời lúc nóng giận mà thôi.
Nghĩ đến đây, cục nghẹn trong lòng hắn bỗng chốc tan biến.
Tiền Chiêu Dã cụp mắt, nếu Khúc Hà đã chủ động đưa ra bậc thang này thì hắn chẳng có lý do gì mà không bước xuống.
Đang mải suy nghĩ thì hắn nghe thấy tiếng Kiều Miên gọi mình.
Quay đầu lại, hắn thấy Kiều Miên đang xách váy đi tới. Cô ta thân mật khoác lấy tay hắn: “Anh đang xem gì thế?”
Giờ đây khi biết Khúc Hà vẫn chưa buông bỏ được mình, tâm trạng Tiền Chiêu Dã vô cùng tốt.
“Không có gì, chỉ tùy tiện xem thôi.”
Ánh mắt dò xét của Kiều Miên di chuyển qua lại giữa hắn và cô nhân viên, lời nói mang theo vài phần ẩn ý: “Cái gì mà đẹp thế? Là nhìn người hay nhìn cà vạt vậy?”
Tiền Chiêu Dã cau mày rồi rút tay ra.
Hắn hiện tại ngày càng thấy Kiều Miên không thể sánh bằng Khúc Hà, thậm chí còn nghi ngờ vẻ thấu tình đạt lý trước đây của cô ta có phải là giả vờ hay không.
Cô ta tưởng hắn không biết sao?
Lần trước vô cớ kiểm tra điện thoại của hắn đã đành, giờ hắn chỉ nói một câu với người khác mà cô ta cũng nghi thần nghi quỷ. Cái vẻ nhỏ mọn này so với lúc đầu đúng là khác biệt một trời một vực!
Kiều Miên nhận ra hắn đang giận nên kéo tay áo dỗ dành và xin lỗi: “Được rồi mà, em biết lỗi rồi. Lúc mang thai thì tâm trạng thất thường là chuyện bình thường mà anh.”
Tiền Chiêu Dã dù thế nào cũng không muốn tranh cãi với phụ nữ mang thai nên đành phải nén cơn giận xuống.
Kiều Miên chạm nhẹ vào cánh tay hắn: “Thôi mà, đi cùng em chọn quần áo đi.”
Nói rồi cô ta khoác lấy cánh tay hắn và kéo về phía khu đồ nữ. Khi đi đến chỗ rẽ, cô ta vô tình quay đầu lại và lườm nguýt một cái đầy cảnh cáo với cô nhân viên lúc nãy.
“Đúng là thần kinh.” Cô nhân viên bị nhìn mà cảm thấy khó hiểu: “Cứ hở chút là nghi ngờ, cũng chỉ có hạng người như cô mới coi cái gã đàn ông đó như báu vật thôi.”
Tiền Chiêu Dã tháp tùng Kiều Miên mua xong bốn chiếc váy cùng hai đôi giày mới rời đi.
Cơn giận của Kiều Miên đã nguôi đi không ít.
Sau khi lên xe, chân mày cô ta khẽ động rồi nghiêng người về phía bên trái, khiến Tiền Chiêu Dã đang thắt dây an toàn giật nảy mình.
Kiều Miên giả vờ thân thiết tựa vào vai hắn: “Chiêu Dã, lúc nãy em không cố ý đâu, chỉ là vì em quá quan tâm đến anh thôi. Dù sao thì một doanh nhân trẻ thành đạt như anh ở bên ngoài cũng rất thu hút phụ nữ mà.”
Không có người đàn ông nào lại không thích nghe những lời nịnh nọt và khen ngợi từ phụ nữ.
Tiền Chiêu Dã cũng không ngoại lệ.
Lòng tự trọng của người đàn ông vào lúc này đã đạt đến đỉnh điểm.
“Được rồi, lần sau đừng như vậy nữa.”
“Dạ dạ! Em biết rồi.”
Kiều Miên dụi đầu vào vai hắn vài cái rồi đặt một nụ hôn lên má hắn.
Chiếc xe từ từ lăn bánh rời đi.
Kiều Miên nhìn vào điện thoại rồi tắt màn hình: “Chiêu Dã.”
“Ừ.”
“Tiệc mừng thọ của Bà nội Tiền có phải sắp đến rồi không? Khi nào thì anh định đưa em về nhà gặp mọi người vậy?”
Đèn xanh chuyển sang đỏ.
“Kít......”
Kiều Miên hét lên một tiếng và theo bản năng đưa tay che lấy bụng. May mắn là chiếc xe đã dừng lại khi chỉ còn cách xe phía trước vài centimet.
“Tiền Chiêu Dã, anh làm cái gì vậy!” Da mặt Kiều Miên trắng bệch, trong lúc nóng nảy đã gọi thẳng cả họ tên của hắn ra.
Nhưng ngay sau khi hắn nhìn sang, cô ta liền nhẹ nhàng xoa bụng với dáng vẻ như sắp trào nước mắt: “Em chỉ sợ đứa bé gặp chuyện thôi.”
Tiền Chiêu Dã không nói gì, nhưng những đốt ngón tay đang siết chặt vô lăng của hắn đã trở nên trắng bệch.
Trong đầu hắn đều là câu nói vừa rồi của Kiều Miên.
Ngày sinh nhật của bà nội, Khúc Hà liệu có đến không?
Hôm đó sau khi ra khỏi bệnh viện, hắn mới phát hiện Khúc Hà đã chặn hết WeChat lẫn số điện thoại của mình, thậm chí còn rời khỏi tất cả các nhóm công việc, cứ như thể muốn xóa sạch mọi dấu vết của tình cảm bảy năm qua.
Trong lòng hắn ít nhiều cũng có chút lo lắng.
Nhưng rồi nghĩ đến việc hôm nay cô đặc biệt mua chiếc ghim cài có chữ cái viết tắt tên mình, hắn lại thấy mọi chuyện vẫn còn cơ hội cứu vãn.
Hắn biết Khúc Hà để tâm đến sự tồn tại của đứa trẻ này, nhưng hắn tự có cách giải quyết.
Điều người nhà hắn mong muốn chỉ là một đứa cháu trai, còn mẹ của đứa trẻ là ai thì không quan trọng!
Nghĩ đến đó, hắn thầm cảm thấy trong lòng tự dưng chắc thắng thêm vài phần.
Tiền Chiêu Dã quay đầu nhìn Kiều Miên ở ghế phụ: “Ngày sinh nhật của bà nội, em cứ ngoan ngoãn ở nhà đi.”
“Tại sao chứ?” Kiều Miên phản bác theo bản năng.
“Em đang mang thai, đến những nơi đông người như vậy lỡ xảy ra va chạm thì sao?”
“Em sẽ cẩn thận mà. Hơn nữa nếu bà nội biết mình sắp có chắt thì nhất định sẽ rất vui mừng...”
Tiền Chiêu Dã có chút bực mình, nếu là Khúc Hà thì nhất định cô ấy đã nghe lời hắn rồi. Hắn mở miệng ngắt lời: “Đủ rồi! Anh đã bảo không được đi là không được đi! Phải nghe lời!”
Móng tay Kiều Miên cắm sâu vào lòng bàn tay, lồng ngực phập phồng dữ dội vì tức giận.
Đừng tưởng cô ta không biết, hiện tại trong lòng hắn vẫn chưa buông bỏ được Khúc Hà.
Tiền Chiêu Dã không cho cô ta đi thì cô ta cũng có thừa cách để đi! Đứa con trong bụng chính là quân bài lớn nhất của cô ta!
Tiệc thọ của bà cụ Tiền nhất định cô ta phải tham dự, hơn nữa phải để cho tất cả mọi người biết cô ta mới là nữ chủ nhân tương lai của nhà họ Tiền.
Chiếc Cayenne lao vút đi trên đường.
Bầu không khí trong xe yên tĩnh đến mức quái dị!
Trong không gian kín mít, lần đầu tiên Tiền Chiêu Dã cảm thấy mùi nước hoa trên người Kiều Miên thật nồng nặc và ngọt đến phát ngấy!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)