Bước chân lên lầu của Trang Biệt Yến khựng lại một chút: "Bánh Canelé bán hết rồi."
"Vậy còn bánh Macaron thì sao?" Cô bé vẫn chưa từ bỏ ý định mà hỏi dồn.
"Bán hết rồi." Trang Biệt Yến cũng chẳng ngoảnh đầu lại mà đi thẳng lên lầu.
"Tiệm PADA kinh doanh tốt quá, nhưng không phải ngày nào họ cũng nhập thêm hàng sao?" Trang Hi thất vọng chọc chọc vào chiếc Mochi thanh mai.
Đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, cô bé hướng lên lầu hét lớn: "Cậu ơi! Vậy cậu có thể đẩy WeChat của chị Khúc Hà cho cháu được không!"
Cánh cửa phòng sách trên lầu vang lên một tiếng "rầm" rồi đóng chặt lại.
Trang Hi: "......"
Cô bé quay đầu nhìn về phía sofa phòng khách: "Mẹ ơi, cậu bị làm sao thế ạ?"
Trang Lưu Nguyệt mỉm cười đầy ẩn ý: "Nó ấy hả! Chột dạ vì làm chuyện khuất tất thôi."
Trang Hi: "....?"
Cậu làm kẻ trộm từ khi nào thế?
Cái đầu nhỏ suy nghĩ nửa ngày trời vẫn không hiểu nổi, đành bỏ cuộc.
"Vậy mẹ ơi, ngày mai mẹ nhớ đi mua bánh PADA sớm nhé!"
"Được rồi được rồi, mẹ đã nói với chú Úc của con rồi, ngày mai sau khi con tan học chú ấy sẽ đưa con đi mua."
"Dạ!" Bé Trang Hi reo hò, quẳng hết mọi thắc mắc ra sau đầu rồi há miệng thật to cắn một miếng Mochi thanh mai, gương mặt đầy vẻ thỏa mãn!
Lúc này.
Tại phòng sách tầng hai.
Trang Biệt Yến đứng trước cửa sổ sát đất, tay cầm điện thoại.
Ngón cái của anh lơ lửng trên bàn phím, do dự một lát rồi cuối cùng vẫn thoát khỏi giao diện.
Ngoài cửa sổ ánh trăng sáng tỏ như nước, anh ngẩng đầu nhìn lên.
Đêm nay ánh trăng thật đẹp.
....
Bạch Ngọc Loan.
Sau khi tắm xong, Khúc Hà ra ban công phơi quần áo.
Ngẩng đầu lên, vầng trăng sáng treo cao khiến màn đêm trở nên đặc biệt dịu dàng.
Cô quay lại phòng ngủ thì nghe thấy tiếng WeChat thông báo.
Khúc Hà cầm điện thoại lên và thấy một yêu cầu kết bạn.
[Chị Khúc Hà ơi, em là Trang Hi ạ.]
Khúc Hà nhấn vào ảnh đại diện để phóng to, trong ảnh Trang Hi đang ôm một con gấu dâu cao hơn cả mình và cười rạng rỡ.
Khóe môi cô vô thức nhếch lên, cô nhấn nút "Đồng ý".
Gần như ngay lập tức, đầu dây bên kia đã gửi một tin nhắn thoại tới.
[Chị Khúc Hà ơi em chào chị ạ ~ Em là Bé Trang Hi đây! Chúc chị buổi tối tốt lành nha, chị đã ngủ chưa ạ?]
Trong loa ngoài, giọng nói của cô bé mềm mại và ngọt ngào.
Khúc Hà đang gõ chữ được một nửa, nghĩ ngợi điều gì đó rồi lại xóa từng chữ một, cô nhấn giữ phím thoại: [Tiểu Hi buổi tối tốt lành nhé.]
Điện thoại nhanh chóng rung lên lần nữa, một tin nhắn thoại khác hiện ra: [Chị Khúc Hà ơi, chị có nhớ em không ạ? Những quả thanh mai ở nhà sắp chín rồi, chị nhớ phải đến đấy nhé!]
Khúc Hà tặc lưỡi rồi bật cười.
Cô bé này trí nhớ cũng tốt thật đấy.
Cô nhấn giữ phím thoại, giọng nói vô thức trở nên dịu dàng hơn: [Tất nhiên là chị nhớ em rồi.]
Nghĩ đoạn cô lại gửi thêm một câu: [Chiếc bát nhỏ lần trước Tiểu Hi làm ở cửa hàng sắp có thể đến lấy rồi đấy.]
Đầu kia nhanh chóng truyền đến một tiếng reo hò: [Thật ạ? Vậy Hi Nhi sẽ bảo chú tài xế qua lấy.]
Cô bé liên tiếp gửi mấy tin nhắn thoại, hào hứng chia sẻ với cô những chuyện xảy ra trong mấy ngày qua, Khúc Hà không nỡ cắt ngang nên đặt điện thoại sang một bên để sắp xếp quần áo.
"Chị Khúc Hà ơi, hôm nay em được cô Amy tặng hoa điểm mười đấy ạ!"
"Mẹ mới làm bộ móng tay lấp lánh như những ngôi sao ấy, Hi Nhi cũng muốn làm...."
Các tin nhắn thoại lần lượt tự động phát, sau vài tin thì đột ngột dừng lại.
Khúc Hà cầm điện thoại lên, phát hiện trên màn hình hiển thị đối phương đã thu hồi một tin nhắn thoại.
Hèn chi.
Cô đợi thêm một lúc nữa, thấy đầu kia không có tin nhắn mới nào gửi tới, liếc nhìn thời gian thấy đã gần chín giờ, đoán chừng cô bé chuẩn bị đi ngủ rồi.
Cô đang định thoát WeChat thì thấy khung chat nhảy ra tin nhắn mới.
[Ngủ ngon.]
Khúc Hà mỉm cười, nhấn giữ phím thoại: [Ngủ ngon nha.]
Cùng lúc đó.
Tại Biệt thự Bắc Sơn.
Trang gia.
Phòng sách tầng hai.
"Cậu làm gì vậy ạ!"
Bé Trang Hi bĩu môi nhìn cậu mình với vẻ mặt không vui, đôi mắt tràn đầy sự bất mãn, cô bé nhún nhảy tại chỗ mấy cái hòng lấy lại chiếc đồng hồ từ tay anh.
"Cháu còn chưa nói chuyện xong với chị Khúc Hà mà! Cháu mới nói xong chuyện hôm nay được ăn bánh mochi vị thanh mai của PADA, sao cậu lại thu hồi tin nhắn chứ!"
Trang Hi tức giận giậm chân một cái.
Cô bé khó khăn lắm mới nài nỉ được cậu để xin WeChat của chị Khúc Hà, kết quả là chưa nói được mấy câu thì đồng hồ đã bị lấy mất.
Trang Biệt Yến một tay giơ cao chiếc đồng hồ, tay kia thong thả giữ chặt cái đầu nhỏ đang vùng vẫy của cô cháu gái.
Ánh mắt anh dừng lại trên màn hình đồng hồ, giọng nói không nhanh không chậm: "Lúc nãy cháu đã hứa thế nào?"
Bé Trang Hi hừ một tiếng, mới miễn cưỡng nói: "Không được làm phiền chị Khúc Hà nghỉ ngơi."
Cô bé còn nhỏ, chưa biết gõ phiên âm nên để cho chị Khúc Hà biết là mình, cô bé đã nhờ cậu giúp gửi yêu cầu kết bạn, nhưng điều kiện là mọi cuộc trò chuyện đều phải dưới sự "giám sát" của anh.
"Nhưng cháu cũng mới nói có vài câu thôi mà." Cô bé không cam lòng lẩm bẩm: "Hơn nữa chị Khúc Hà cũng trả lời rất nhanh."
Trang Biệt Yến nhìn khung chat trên đồng hồ, nhàn nhạt nói: "Cháu có thể về đi ngủ được rồi."
Trang Hi xòe bàn tay mũm mĩm ra: "Vậy cậu trả đồng hồ cho cháu đi!"
Ánh mắt Trang Biệt Yến cuối cùng cũng rời khỏi chiếc đồng hồ, anh cúi đầu nhìn Trang Hi: "Trả để cháu chơi tiếp à?"
Cổ tay anh linh hoạt xoay một cái, chiếc đồng hồ đã được anh giấu đi, anh hơi cúi người: "Hôm nay cứ để ở chỗ cậu, sáng mai sẽ trả lại cho cháu."
"A a a a! Cậu xấu xa quá!" Bé Trang Hi cuống quýt nhảy một đoạn "nhạc hội" tại chỗ.
"Để đến ngày mốt." Vẻ mặt Trang Biệt Yến không đổi.
Bé Trang Hi lập tức héo rũ.
"..... Cháu xin lỗi cậu ạ!"
Trang Biệt Yến bình thản liếc nhìn nó một cái.
Trang Hi ấm ức mím môi: "Vậy cháu đi ngủ đây, cậu ngủ ngon ạ."
"Ừ."
Cửa phòng sách nhẹ nhàng đóng lại.
Trang Biệt Yến lấy chiếc đồng hồ ra, bật sáng màn hình lần nữa, tin nhắn cuối cùng trong khung chat là chữ [Ngủ ngon] anh vừa mới gửi đi, bên dưới là tin nhắn thoại cô phản hồi.
Ngón tay anh khựng lại một lát, khẽ chạm vào.
[Ngủ ngon nha.]
Giọng nói nhẹ nhàng êm ái, mang theo âm điệu vút lên ở cuối câu, tựa như một chiếc lông vũ lướt qua trái tim.
Qua màn hình, dường như anh đã có thể hình dung ra đôi mắt chứa đầy ý cười của Khúc Hà.
Nét mặt Trang Biệt Yến khẽ động, anh vô thức lướt màn hình lên trên.
Nhấn vào tin nhắn thoại trước đó.
[Chị cũng nhớ em mà.]
Cùng một chất giọng, cùng một tông điệu, nhưng lại mang theo ý cười ngọt ngào hơn.
Nhẹ tênh như một cơn gió.
Anh như bị ma xui quỷ khiến, nhấn vào nghe lại một lần nữa.
Trong phòng sách yên tĩnh, âm thanh đó vang lên lần thứ ba.
"......."
Trang Biệt Yến nhìn chiếc đồng hồ, cuối cùng cũng nhận ra mình vừa làm gì.
Anh đột ngột úp ngược màn hình đồng hồ xuống, lắc đầu cười khẽ.
"Đúng là điên rồi...."
Anh lầm bầm, đưa tay day nhẹ thái dương, nhưng sự rạo rực trong lồng ngực lại chẳng tài nào xoa dịu được.
Trang Biệt Yến cởi cúc áo trên cùng của sơ mi, đi về phía ban công và hít một hơi thật sâu.
Gió đêm hơi se lạnh nhưng không thổi tan được hơi nóng trong lòng.
Anh giơ tay nhìn chiếc đồng hồ trẻ em trong lòng bàn tay, tự giễu nhếch môi.
Khả năng tự chủ sao?
Trước hai tin nhắn thoại này, nó đã dễ dàng bị đánh bại rồi.
Cuối cùng anh vẫn không nghe lần thứ tư, chỉ siết chặt chiếc đồng hồ trong tay.
....
Thời tiết vào mùa mưa ở Bắc Thành thay đổi thất thường.
Khúc Hà nằm ở nhà hai ngày sau đó liền hồi phục đầy năng lượng.
Nhân lúc cửa hàng nghỉ phép, cô hẹn Tư Nguyệt đi mua sắm và ăn uống.
Hai người vừa ăn trưa xong thì bên ngoài bắt đầu đổ mưa lớn, trước cửa trung tâm thương mại đã đọng lại những vũng nước lớn.
Đúng lúc này Khúc Hà nhận được điện thoại từ nhân viên bán hàng, nói rằng chiếc cà vạt cô đặt từ một tháng trước đã về hàng.
Hai tháng trước cô đã đặt một chiếc cà vạt để làm quà sinh nhật cho Tiền Chiêu Dã.
Chỉ còn chưa đầy một tuần nữa là đến sinh nhật hắn.
Nhưng giờ đây đã không còn cần thiết phải tặng nữa.
Có điều tiền cũng đã tiêu rồi, ba mươi triệu cũng không phải tự nhiên mà có.
Khúc Hà kéo Tư Nguyệt lên quầy chuyên doanh ở tầng ba.
Nhân viên bán hàng nhìn thấy cô liền nhanh chóng chào đón: "Cô Khúc, chiếc cà vạt cô đặt cuối cùng hôm nay cũng đã về hàng rồi ạ."
Khúc Hà mỉm cười.
Nhân viên bán hàng cực kỳ nhiệt tình, nhanh chóng mang chiếc cà vạt ra.
Một tháng trước cô lướt qua trang web chính thức, chỉ một ánh nhìn đã ưng ý chiếc cà vạt họa tiết thêu nổi này, ngay lập tức liên hệ với nhân viên để thanh toán tiền đặt trước.
Lúc đó cô trả tiền dứt khoát bao nhiêu, mong chờ bấy nhiêu, thì bây giờ thấy nực cười bấy nhiêu!
Tư Nguyệt ở bên cạnh nhỏ giọng lầm bầm: "Cà vạt ba mươi triệu mà trông thế này sao?"
Cô ấy ghé sát vào nhìn, sau đó ghé tai Khúc Hà nói nhỏ: "Hoa văn này nhìn xa cứ tưởng là mạng nhện ấy chứ."
Khúc Hà khẽ cười, cô dời tầm mắt rồi nói với nhân viên bán hàng: "Cái này có thể trả lại không?"
Nhân viên mở to mắt kinh ngạc, nhưng nhanh chóng lấy lại nụ cười chuyên nghiệp: "Thật xin lỗi cô Khúc, cửa hàng có quy định nếu không phải vấn đề về chất lượng sản phẩm thì không được trả lại ạ."
Ba mươi triệu coi như đổ sông đổ biển.
Tư Nguyệt đứng bên cạnh xót tiền thay cho cô.
Nhân viên: "Cô Khúc cũng có thể xem qua các sản phẩm khác, nếu có món đồ mình thích thì có thể đổi hàng ạ."
Khúc Hà: "Được."
Cô dạo quanh cửa hàng một vòng, nhưng thật sự không nhìn trúng món đồ nào.
Đang định tùy tiện mua một lọ nước hoa cho xong chuyện, cô bỗng nhìn thấy một chiếc ghim cài áo khi đi ngang qua tủ kính trưng bày phụ kiện cài áo.
Nhân viên thấy cô dừng chân liền nhanh chóng tiến lại gần.
"Cô Khúc, mắt nhìn của cô thật tốt, chiếc ghim cài áo này cũng vừa mới về hàng hôm nay thôi ạ."
Cô chỉ cảm thấy sự kết hợp của chiếc ghim cài áo này rất giống một chữ Y.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



