Triệu Thê dù trong lòng có chút cảm động nhưng vẫn dứt khoát từ chối: “Thôi khỏi đi. Nghề nào nghiệp nấy, ngay cả mẫu hình lý tưởng của ngươi là Triệu Vân cũng đâu có thạo thủy chiến.”
Hạ Trường Châu khẽ mỉm cười: “Bệ hạ ở lại trò chuyện với thần thêm một lát nhé, có người nói chuyện cùng thần sẽ thấy đỡ chóng mặt hơn.”
“Được thôi, vậy trẫm kể cho ngươi nghe câu chuyện về một chú vịt con nhé.”
Hạ Trường Châu vừa nghe vừa áp mặt vào bụng dưới của Triệu Thê. Với cậu lúc này, bụng chính là nơi nhạy cảm nhất. Cậu vội đẩy cái đầu đang làm loạn kia ra, hỏi: “Làm gì thế hả?”
“Thần muốn xem thử liệu Long Đản có đá vào bụng Bệ hạ không.”
Triệu Thê cười nhạo một tiếng: “Có đá thì nó cũng chẳng đá trước mặt ngươi, ngươi có phải cha ruột của nó đâu.”
Hạ Trường Châu nghe vậy thì tổn thương lắm: “Phải là cha ruột thì nó mới đá sao...”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
