Trong bóng tối, đôi mắt Tiêu Thế Khanh sâu thẳm, lấp lánh những tia sáng kỳ lạ.
Động tác dưới bụng nhỏ của vị Hoàng đế trẻ vừa rồi diễn ra cực nhanh, nhẹ đến mức gần như không thể cảm nhận, nhưng trực giác mách bảo hắn rằng đó tuyệt đối không phải ảo giác. Tiêu Thế Khanh nhìn bàn tay mình hồi lâu, rồi một lần nữa áp lòng bàn tay lên bụng dưới của Triệu Thê. Thế nhưng mặt hồ vẫn tĩnh lặng, chẳng có lấy một chút biến động nào.
Bàn tay hắn lướt qua eo, bả vai, rồi chạm đến đôi chân và cánh tay của cậu. Vừa để thỏa cơn khao khát, hắn vừa thầm xác nhận lại lần nữa: Những chỗ khác trên người tiểu Hoàng đế không hề béo lên mà thậm chí còn gầy đi đôi chút, duy chỉ có cái bụng là... Một ý nghĩ viễn vông, phi lý lại một lần nữa len lỏi hiện ra trong tâm trí hắn.
Trong cơn mộng mị, cậu lầm bầm vài tiếng không rõ chữ rồi trở mình, quay sang đối mặt với hắn. Đúng lúc này, một tia chớp rạch ngang bầu trời đen kịt, trong phút chốc soi sáng bên trong thuyền như ban ngày. Ngay sau tia chớp là tiếng sấm ầm vang sắp kéo đến, Tiêu Thế Khanh thu liễm tâm thần, kéo người vào lòng ngực rồi giúp cậu bịt tai lại.
Trận mưa rào đổ xuống suốt đêm, đến khi Triệu Thê tỉnh dậy vào ngày hôm sau vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại. Cậu lờ đờ mở mắt, nhìn người nam nhân tuấn tú đang ngồi bên giường mặc y phục, ngẩn ngơ một hồi lâu mới nhớ ra chuyện đêm qua mình và Tiêu Thế Khanh đã chung chăn chung gối. Cậu cất tiếng gọi: “Thừa tướng ca ca?”
Vì chưa hoàn toàn tỉnh táo nên giọng của Triệu Thê rất mềm mại, nghe như tiếng mèo con mới sinh. Tiêu Thế Khanh đang khoác trường bào, chưa kịp vấn tóc đội mũ, mái tóc dài buông xõa trên vai khiến hắn trông có phần phong lưu và bất kham hơn hẳn ngày thường. Ánh mắt hắn nhìn cậu có chút vi diệu: “Ngủ ngon chứ?”
“Ưm, cũng được ạ.” Triệu Thê ngồi dậy, dụi dụi mắt: “Giang Đức Hải đâu rồi?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

