Giang Đức Hải khẽ nhắc nhở hắn: "Thừa tướng, bệ hạ nói ngài ấy đã lớn rồi, uống thuốc không cần người khác phải mớm đâu ạ."
Tiêu Thế Khanh nhìn sang Triệu Thê, hỏi khẽ: "Ngài có cần ta không?"
"Không..." Vừa thấy Tiêu Thế Khanh khẽ nhướng mày, Triệu Thê lập tức đổi giọng: "Cần ca ca mà, a ——"
Tiêu Thế Khanh múc một thìa thuốc, thổi cho nguội bớt rồi mới đưa đến bên môi Triệu Thê.
Triệu Thê cứ thế tận hưởng từng thìa thuốc do Tiêu Thế Khanh đút cho. Uống hết bát thuốc xong thì cơn buồn ngủ cũng kéo đến, cậu dùng mu bàn tay dụi dụi mắt, lầm bầm: "Trẫm buồn ngủ rồi."
"Ừm." Một lòng bàn tay mang theo hương mực thanh tao phủ lên mắt cậu, giọng nói của Tiêu Thế Khanh rất nhẹ, tạo cho người ta một ảo giác dịu dàng khôn tả: "Ngủ đi."
Ở một diễn biến khác, Trương thái y vừa trở về Thái Y viện thì không còn gồng gánh nổi nữa. Hai chân lão bủn rủn, tiếng "bùm" vang lên, lão quỳ sụp xuống đất.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
