Thái y nhận lệnh truyền triệu đã phải tất tả từ Thái Y viện chạy thẳng đến cung Ung Hoa. Khoảng thời gian chờ đợi này đối với Triệu Thê mà nói quả thực là một cực hình. Ban đầu cậu vốn thấy không có gì nghiêm trọng, cho rằng trời nóng nực nên người ngợm rã rời, chán ăn cũng là chuyện thường tình. Thế nhưng sau cú nôn thốc nôn tháo vừa rồi, cậu bỗng thấy khắp người chỗ nào cũng khó ở, tinh thần sa sút hẳn đi.
Triệu Thê thều thào nói: "Tiểu Khẩn Tử, mau… mau đỡ trẫm nằm xuống."
Tiểu Khẩn Tử cuống cuồng: "Bệ hạ, ngài gắng gượng lên, thái y sắp tới nơi rồi."
Tiểu Khẩn Tử nức nở: "Bệ hạ ơi là bệ hạ…"
Tiêu Thế Khanh vừa tới cửa cung Ung Hoa đã nghe thấy tiếng khóc than vang trời dậy đất. Bước vào trong, thấy Triệu Thê đang nằm lịm trên giường, còn Tiểu Khẩn Tử thì quỳ bên cạnh gào khóc thảm thiết, mặt hắn thoắt cái trắng bệch, gọi giật giọng: "Triệu Thê!"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)