Triệu Thê: ??? Chào ngài, xin hỏi ngài có việc gì không? Nếu không có việc gì thì đừng nói lung tung, trẫm không thể chịu đựng thêm được nữa đâu, cảm ơn.
Tiêu Thế Khanh liếc nhìn Triệu Thê, trong mắt viết rõ hai chữ to đùng: Giải thích.
Triệu Thê cảm thấy cái nồi này từ trên trời rơi xuống đầu mình, liên tục xua tay: "Trẫm không biết, trẫm cái gì cũng không biết hết!"
Lý Trì Tô bày ra bộ mặt "ta hiểu mà": "Là bản vương nói sai rồi, Thừa tướng cứ coi như chưa nghe thấy gì đi." Hắn dừng một chút, đầy ẩn ý nói thêm: "Hoàng thượng sau này nếu muốn uống rượu, nhớ tìm thần bồi rượu nhé."
Triệu Thê: "... Hả?"
Lý Trì Tô mỉm cười: "Những chuyện Hoàng thượng làm sau khi say không chỉ thú vị, mà còn khiến người ta... khó mà tự kiềm chế được."
Triệu Thê có cảm giác muốn hộc máu. Nhìn sắc mặt Tiêu Thế Khanh càng lúc càng khó coi, lại nhìn bộ dạng gợi đòn của Lý Trì Tô đang ra sức châm dầu vào lửa, cậu không khỏi gào thét trong lòng: Gây nghiệt mà!
Tiêu Thế Khanh cười như không cười, giọng điệu lạnh lùng: "Hóa ra sau khi say Hoàng thượng lại không phân biệt đối tượng, bất kể ai cũng đối xử bình đẳng sao? Hừ, đúng là thú vị thật."
Triệu Thê không chịu nổi nữa, chỉ tay vào Lý Trì Tô, bật dậy định mắng: "Lý Trì Tô, ngươi còn dám nói bậy, đừng trách trẫm vô tình! Á... đau đau đau..." Một cơn đau nhói từ thắt lưng ập đến, Triệu Thê rên rỉ: "Cứu mạng, eo của trẫm, trẹo, trẹo rồi!"
Lý Trì Tô định tiến lên đỡ thì Tiêu Thế Khanh đã nhanh chân hơn một bước.
Tiêu Thế Khanh cười nhạt: "Chiêu Nam Vương am hiểu sâu sắc đạo này, bản tướng tự nhiên không sánh bằng."
Là ảo giác sao? Sao mình cảm thấy hai lão này đang... "đua xe" thế nhỉ?
Triệu Thê hắng giọng, hỏi: "Chiêu Nam Vương à, khi nào ngươi về Nam Châu?"
Lý Trì Tô: "..."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
