Triệu Thê bưng chén trà lên: "À, là hắn à. Vậy thì các ngươi cứ yên tâm đi, Trần đại nhân này là cao thủ phá án đấy. Lần trước trẫm làm mất Tiểu Đào Tử ở chùa Mộc Dương giao cho hắn tra, hắn tra một cái là ra ngô ra khoai ngay, trẫm và Tiêu Thừa tướng đều phải kinh ngạc luôn đó."
Sứ thần Tây Hạ muốn phát điên: "Trời ạ, hai vụ án này sao có thể đánh đồng với nhau được!"
Tiêu Thế Khanh lạnh lùng: "Chú ý giọng điệu của ngươi. Ngươi nghĩ mình đang nói chuyện với ai?"
"Không sao, không sao mà." Triệu Thê đóng vai người hòa giải: "Tâm trạng của các ngươi trẫm hiểu được, nhưng trẫm và Tiêu Thừa tướng đều không biết phá án, ngươi cũng không biết, chúng ta có tụ tập lại đây thì cũng chỉ biết ngồi đợi thôi. Thế này đi, ngươi dẫn người về quán trọ trước, vụ án này trẫm sẽ đích thân để mắt tới, hễ Trần đại nhân có manh mối gì trẫm sẽ lập tức truyền ngươi vào cung — ngươi thấy sao?"
Sứ thần Tây Hạ cân nhắc hồi lâu: "Được! Ta đợi các người ba ngày, nếu sau ba ngày vẫn không tìm thấy hung thủ, ta sẽ mang thi thể Đại vương tử về Tây Hạ, tường thuật lại toàn bộ những gì các người đã nói hôm nay cho Bệ hạ nhà ta!"
Triệu Thê: "Ba ngày thì hơi ngắn quá, mười ngày thấy sao?"
"Năm ngày!"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

