Triệu Thê vẫn chẳng hiểu y đang nói gì. Tâm tư của Dung Đường quá nặng nề, nặng đến mức cơ thể y không tài nào gánh nổi. Lúc thái y bắt mạch đã đặc biệt dặn rằng muốn điều dưỡng thân thể thì trước hết phải mở lòng, buông bỏ chấp niệm, nếu không có uống bao nhiêu thuốc cũng chỉ công cốc.
Dung Đường đột nhiên túm chặt lấy cánh tay Triệu Thê, gương mặt thoáng hiện nét dữ tợn: "Chính người là người chủ động trêu chọc ta trước, giờ dựa vào cái gì mà nói đi là đi ngay được——"
Dung Đường dường như đã dồn hết chút sức tàn vào bàn tay ấy, khiến Triệu Thê cảm thấy hơi đau. Nhìn gương mặt trắng bệch và lồng ngực phập phồng dữ dội của y, Triệu Thê chỉ sợ y xúc động quá mà hộc máu, vội nói: "Trẫm không đi, trẫm không đi nữa là được chứ gì, ngươi bình tĩnh lại chút đi!"
Trong miệng Dung Đường đã thoang thoảng vị máu: "Người nhìn ta đi."
"Cẩm Ninh, mau đi mời thái y——"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
