Tiêu Thế Khanh nhất thời ngẩn người, bị Triệu Thê kéo chạy đi vài bước mới kịp định thần lại. Hắn khẽ gọi: "Hoàng thượng."
Triệu Thê vẫn đang mải miết cắm đầu chạy, đột nhiên cảm thấy sức kéo phía sau khựng lại. Cậu dùng hết sức bình sinh để lôi đi, miệng không ngừng gào khóc cầu cứu: "Hộ giá! Mau hộ giá! Có thích khách! Mau đến cứu trẫm với——"
Tiêu Thế Khanh dừng hẳn bước chân, bất đắc dĩ nói: "Triệu Thê, ngài bình tĩnh lại chút đi."
"Mạng sắp mất đến nơi rồi còn bình tĩnh cái nỗi gì——"
Tiêu Thế Khanh kéo Triệu Thê về sát bên mình, giọng điệu mang theo sự kiên nhẫn hiếm thấy: "Thê Nhi, đó là Ám vệ, không phải thích khách đâu."
Cái tên Thiên Cơ doanh thì cậu có biết. Đây là tổ chức do Tĩnh Cao Tổ thiết lập, tập hợp những cao thủ ẩn mình hàng đầu của Đại Tĩnh. Ngoài việc bảo vệ an toàn cho hoàng thất, họ còn đảm nhận việc thu thập tin tức, theo dõi và ám sát. Trước đây, Thiên Cơ doanh chỉ nghe lệnh Thiên tử, nhưng khi Tiên đế băng hà, tiểu hoàng đế vẫn còn nhỏ nên quyền chỉ huy đã giao lại cho Ôn Thái hậu. Sau này để lôi kéo Tiêu gia, Thái hậu lại chủ động nhường quyền điều hành ra ngoài. Hiện tại, Thiên Cơ doanh cũng giống như phân nửa giang sơn Đại Tĩnh vậy, đều đã mang họ Tiêu.
Triệu Thê nhận ra mình vừa được một phen bẽ mặt, nhưng cậu tin chắc rằng chỉ cần mình đổ lỗi thật nhanh thì sự xấu hổ sẽ không đời nào đuổi kịp.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)